Cánh cửa lớp khép lại lần cuối
Cánh cửa lớp khép lại lần cuối
Ngày bế giảng, tôi nán lại lớp khi mọi người đã về gần hết. Ánh chiều chiếu qua cửa sổ, bụi phấn còn vương trên bảng. Mọi thứ quen thuộc đến mức khiến tôi nghẹn lại.
Tôi bước đến từng bàn: bàn của tôi, bàn của bạn thân, bàn của người khiến tôi rung động nhiều năm. Tất cả vẫn ở đó, chỉ có chúng tôi là sắp rời đi.
Khi tôi chuẩn bị bước ra, cửa lớp khẽ kêu cạch như tiếng chào tạm biệt. Tôi quay lại, bất giác mỉm cười.
Phía cuối hành lang, thầy chủ nhiệm xuất hiện. Thầy hỏi: “Sao chưa về?” Tôi đáp: “Con… muốn nhớ thêm một chút.”
Thầy gật đầu: “Thầy cũng vậy. Thầy đứng ở đây mấy chục năm, nhưng mỗi khóa đi qua đều mang theo một phần trái tim thầy.”
Tôi đi ra khỏi lớp, đóng cửa rất nhẹ, như sợ làm đau tuổi trẻ của chính mình.
Cánh cửa ấy khép lại, và mở ra một chương mới. Nhưng âm thanh “cạch” nhỏ ấy – tôi nhớ suốt đời.



