Cánh cửa luôn mở
Ở đầu con hẻm nhỏ có một ngôi nhà
mà cánh cửa gần như lúc nào cũng mở.
Người trong xóm đã quen với hình ảnh ấy.
Dù sáng hay chiều,
cánh cửa vẫn hé mở,
không bao giờ đóng kín.
Anh từng hỏi một lần:
“Sao bác không đóng cửa lại cho an toàn?”
Người chủ nhà chỉ cười:
“Đóng lại thì ai vào được.”
Câu trả lời đơn giản,
nhưng khiến anh suy nghĩ rất lâu.
Ngôi nhà ấy không lớn,
cũng không có gì đặc biệt.
Nhưng lúc nào cũng có người ghé qua.
Có người vào hỏi thăm,
có người chỉ ngồi nghỉ một lát,
có người tìm đến khi cần một nơi để chia sẻ.
Cánh cửa mở
không chỉ để đón gió,
mà để đón con người.
Anh nhận ra,
không phải ai cũng sẵn sàng mở lòng như vậy.
Có những người xây cho mình những bức tường,
không muốn ai bước vào.
Cũng không muốn bước ra.
Ngôi nhà nhỏ ấy
không có gì lớn lao,
nhưng lại ấm áp hơn nhiều nơi khác.
Bởi vì nó không khép lại.
Một ngày, anh thử mở lòng hơn.
Chia sẻ nhiều hơn,
lắng nghe nhiều hơn.
Anh thấy mọi thứ thay đổi.
Không phải thế giới,
mà là cách anh nhìn nhận.
Và anh hiểu,
một cánh cửa mở
có thể thay đổi rất nhiều điều.



