CÁNH CỬA MÀU VÀNG
CÁNH CỬA MÀU VÀNG
Cuối con ngõ nhỏ có một căn nhà với cánh cửa màu vàng.
Không ai biết tại sao chủ nhà lại sơn nó màu ấy.
Chỉ biết mỗi tối, trước khi đi ngủ, bà cụ sống bên trong đều mở cửa một lần.
Rồi lại đóng.
Một cậu bé hàng xóm tò mò hỏi:
“Bà mở cửa để làm gì?”
Bà cười:
“Để xem hôm nay có ai về không.”
“Có ai ạ?”
“Con trai bà.”
“Ông ấy đi đâu?”
“Đi xa.”
“Bao giờ về?”
Bà nhìn ra con ngõ.
“Bà không biết.”
Cậu bé lớn lên.
Cánh cửa màu vàng vẫn mở mỗi tối.
Rồi một ngày, bà cụ mất.
Căn nhà bỏ trống.
Cánh cửa vàng vẫn còn đó.
Nhiều năm sau, cậu bé ngày xưa trở thành một người thợ.
Một hôm, anh nhận sửa lại căn nhà cũ.
Khi tháo cánh cửa xuống, anh phát hiện mặt trong có rất nhiều vạch nhỏ.
Mỗi vạch là một ngày.
Có hàng nghìn vạch.
Ở cuối cùng có một dòng chữ:
“Ngày hôm nay, con vẫn chưa về.”
Anh đứng lặng.
Anh hỏi một người hàng xóm:
“Con trai bà ấy có trở về lần nào không?”
Người hàng xóm lắc đầu.
“Không.”
“Vậy sao bà vẫn mở cửa?”
“Có lẽ vì bà không muốn đến một ngày nào đó con bà trở về mà không tìm thấy đường vào.”
Người thợ nhìn cánh cửa.
Anh không sơn lại.
Không thay mới.
Chỉ lau sạch lớp bụi.
Rồi đặt nó trở lại.
Tối hôm ấy, anh đứng trước căn nhà.
Cánh cửa màu vàng vẫn còn.
Nhưng lần này, anh không đóng.
Anh để nó mở.
Một cô bé đi ngang qua hỏi:
“Chú ơi, sao cửa nhà này không đóng?”
Anh đáp:
“Vì có người từng chờ một người trở về.”
“Người đó có về không?”
Anh lắc đầu.
“Không.”
“Thế sao vẫn mở?”
Anh nhìn vào căn nhà trống.
“Vì đôi khi…”
“…một cánh cửa mở không phải để đón người đã đi.”
“Vậy để làm gì?”
“Để người ở lại biết rằng họ vẫn có một nơi để bước vào.”
Từ hôm đó, cánh cửa màu vàng trở thành một nơi trú mưa cho trẻ con.
Người đi đường ghé vào khi trời nắng.
Có người ngồi nghỉ.
Có người đặt một chậu hoa trước cửa.
Căn nhà không còn lạnh lẽo như trước.
Nhiều năm sau, cậu bé ngày nào đã già.
Ông ngồi trước cánh cửa vàng.
Một đứa trẻ hỏi:
“Ông ơi, ai sống trong nhà này?”
Ông mỉm cười.
“Ngày trước có một bà cụ.”
“Bà ấy đâu rồi?”
“Đi xa rồi.”
“Có ai về thay bà không?”
Ông nhìn cánh cửa.
“Có.”
“Ai?”
“Rất nhiều người.”
Con ngõ vẫn nhỏ.
Căn nhà vẫn cũ.
Cánh cửa vẫn vàng.
Và mỗi tối,
nó không còn là cánh cửa của một người chờ đợi.
Nó trở thành cánh cửa của cả con ngõ.
Bởi có những người ra đi không để lại chìa khóa.
Nhưng họ để lại một cánh cửa.
Và người ở lại có thể biến nó thành nơi
bất cứ ai cũng được trở về.


