Bài viết

Cánh Cửa Thép Bên Dòng Hậu Giang: Đòn Điểm Huyệt Dưới Cánh Hoa Sen

Hưng Yên31/12/2025Nguyễn Thị Ngoan (Trường TH và THCS Tây Đô)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cánh Cửa Thép Bên Dòng Hậu Giang: Đòn Điểm Huyệt Dưới Cánh Hoa Sen

Nắng tháng Tư năm 1975 ở miền Tây không chỉ mang cái nóng cháy da của vùng cận xích đạo mà còn hầm hập ý chí quyết chiến của những đoàn quân đang áp sát "thủ phủ" Tây Đô. Cần Thơ khi ấy không chỉ là một thành phố, mà là "linh hồn" của Quân đoàn IV Việt Nam Cộng hòa, nơi Tướng Nguyễn Khoa Nam đang nỗ lực biến vùng đất chín rồng thành một "vùng chiến thuật" cố thủ cuối cùng. Trong sơ đồ phòng ngự cẩn mật đó, những cây cầu cửa ngõ như những ổ khóa thép mà nếu không mở được, quân giải phóng sẽ kẹt lại giữa vùng sông ngòi chằng chịt.

Để đánh chiếm Cần Thơ mà vẫn bảo toàn được thành phố, hạn chế thấp nhất xương máu của chiến sĩ và nhân dân, Bộ chỉ huy quân sự Quân khu 9 đã quyết định áp dụng một nghệ thuật quân sự đỉnh cao: Chiến thuật "Hoa sen nở".

Thay vì dàn hàng ngang tiến công theo lối đánh quy ước, vốn sẽ gặp phải sự kháng cự mãnh liệt từ các công sự kiên cố và hỏa lực tầm xa của địch tại cầu Cần Thơ và sân bay Trà Nóc, các cánh quân của ta đã hóa thân thành những "lưỡi dao sắc lẹm" thọc thẳng vào tim đối phương.

Đêm 29, rạng sáng ngày 30 tháng 4, khi cả vùng sông nước còn chìm trong làn sương mù mỏng mảnh, những toán đặc công tinh nhuệ – những "nhụy hoa" của chiến dịch – đã lặng lẽ xuất phát. Họ không đi thành đoàn lớn, mà chia thành từng tổ nhỏ, hóa trang tài tình, luồn lách qua các bốt gác, các hàng rào kẽm gai dày đặc bằng kỹ năng "đi không dấu, nấu không khói, nói không tiếng".

Mục tiêu của họ không phải là những lô cốt vòng ngoài. Họ nhắm thẳng vào trung tâm điều hành, các kho đạn, và bộ chỉ huy tiểu đoàn bảo vệ cầu. Đây chính là cách đánh "nở hoa trong lòng địch". Khi các chiến sĩ đã chiếm được các vị trí trọng yếu ở bên trong, lệnh tấn công mới chính thức phát hỏa.

Bùm! Tiếng bộc phá nổ vang giữa trung tâm phòng tuyến địch như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào sự chủ quan của đối phương. Từ trung tâm, các chiến sĩ ta đánh ngược ra, chia cắt đội hình địch thành những mảnh nhỏ. Địch hoảng loạn vì không phân biệt được đâu là tiền tuyến, đâu là hậu phương. Chúng như một cơ thể bị đánh trúng huyệt đạo, hệ thống thần kinh chỉ huy bị đứt gãy, các họng súng phía ngoài dù còn nguyên vẹn nhưng không còn người điều khiển phối hợp.

Tại khu vực cầu cửa ngõ dẫn vào lộ lớn, chiến thuật "Hoa sen nở" được thể hiện qua sự phối hợp nhịp nhàng giữa lực lượng tại chỗ và các mũi đột kích. Khi các "cánh sen" – chính là lực lượng quân địa phương và biệt động thành – đồng loạt nổ súng đánh chiếm các đầu cầu, thì từ bên trong nội đô, các cơ sở cách mạng cũng nổi dậy, tạo thành thế gọng kìm trong - ngoài cùng đánh.

Hỏa lực từ các xe thiết bị V-100 của địch cố gắng xoay xở để phản công, nhưng đã quá muộn. Các chiến sĩ đặc công với súng B40, B41 đã áp sát từ các hướng không ngờ tới. Mỗi nhát súng là một "cánh hoa" xòe ra, chiếm lĩnh thêm một khoảng sân, một gian nhà, một nhịp cầu. Sự kháng cự của địch trở nên rời rạc khi chúng nhận ra quân giải phóng đã hiện diện ngay giữa đại bản doanh của mình.

Giữa làn khói súng đặc quánh, hình ảnh những người chiến sĩ quả cảm hiện lên như những vị thần. Họ không chỉ đánh bằng súng đạn, mà còn đánh bằng tâm lý chiến. Khi nhụy hoa đã nở rộ, các mũi tấn công chính quy từ bên ngoài tràn vào như thác đổ, nhanh chóng tiếp quản các mục tiêu đã bị làm suy yếu từ bên trong.

Đến trưa ngày 30 tháng 4, khi lệnh đầu hàng từ Sài Gòn vang lên trên sóng phát thanh, thì tại Cần Thơ, "bông sen" giải phóng đã bung nở hoàn toàn. Những nhịp cầu vốn dự định bị địch đánh sập để ngăn bước tiến quân ta vẫn đứng vững, nguyên vẹn, chào đón đoàn quân chiến thắng. Đó là thắng lợi của một tư duy quân sự lấy ít địch nhiều, lấy tinh nhuệ thắng hung hãn, và trên hết là sự bảo toàn cho một đô thị vùng sông nước tránh khỏi cảnh hoang tàn.

Khói lửa tan đi, dòng sông Hậu lại trở về vẻ hiền hòa vốn có. Nhưng trong ký ức của lịch sử, trận đánh cầu Cần Thơ với chiến thuật "Hoa sen nở" sẽ mãi là một minh chứng cho sự mưu lược, lòng dũng cảm của người lính miền Tây. Họ đã chiến đấu không chỉ để chiến thắng, mà còn để những cánh hoa hòa bình được nở rộ trọn vẹn nhất trên mảnh đất Tây Đô thân thương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn