Cựu chiến binh

CÁNH CỬA THÉP VÀ VỊ NGỌT GIỮA CHIẾN TRƯỜNG

Hải Phòng16/01/2026Phạm thị Hoa (Đoàn xã Khúc Thừa Dụ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tháng 4 năm 1975, miền Nam không chỉ nóng bởi cái nắng đổ lửa của mùa khô, mà còn nóng bởi đạn pháo. Bác Dũng, khi ấy là một pháo thủ trẻ trên chiếc xe tăng T-54, cùng đơn vị nhận lệnh tiến đánh Xuân Lộc – nơi được mệnh danh là "cánh cửa thép" cuối cùng bảo vệ Sài Gòn.

Bác Dũng nhớ lại, không khí bên trong chiếc xe tăng giống như một chiếc lò áp suất. Tiếng động cơ gầm rú điếc tai, mùi dầu mỡ khét lẹt và mùi thuốc súng nồng nặc quyện vào nhau. "Trong xe, nhiệt độ có lúc lên tới gần 50 độ C. Mồ hôi chảy ròng ròng vào mắt cay xè, chúng tôi phải dùng khăn rằn quấn chặt trên đầu để ngăn mồ hôi làm mờ kính ngắm," bác kể, đôi tay già nua phác họa lại tư thế ngồi trong khoang lái hẹp.

Trận đánh kéo dài ròng rã 12 ngày đêm. Xuân Lộc trở thành một bãi chiến trường kinh hoàng với những cuộc đấu pháo không khoan nhượng. Chiếc xe tăng của bác Dũng đã nhiều lần bị trúng mảnh đạn, rung chuyển dữ dội như muốn lật tung. Có những đêm, bác và đồng đội không ngủ, chỉ ngồi trong xe, tựa lưng vào lớp vỏ thép nóng hổi, nghe tiếng pháo địch nã liên hồi ngoài kia mà lòng thắt lại vì lo cho những anh em bộ binh đang bò trên mặt đất.

Ngày 21/4, sau những nỗ lực phi thường, "cánh cửa thép" Xuân Lộc chính thức tan vỡ. Khi chiếc xe tăng của bác Dũng lăn bánh vào trung tâm thị xã, khói súng vẫn còn bảng lảng trên những tàn tích đổ nát. Một khung cảnh im lặng đến lạ kỳ bao trùm sau những ngày gầm thét của bom đạn.

Bác Dũng đẩy nắp tháp pháo, nhoài người ra ngoài để hít thở chút không khí. Giữa cái nắng ban trưa hầm hập, bác thấy một nhóm người dân địa phương – những người vừa bước ra từ các hầm trú ẩn – đang khiêng những giỏ dứa (thơm) chín vàng ươm chạy về phía quân giải phóng. Một bà cụ da mồi tóc bạc, tay run run cầm một miếng dứa đã gọt sẵn, giơ cao lên phía bác: – "Uống miếng nước dứa cho mát đi con! Các con vất vả quá rồi!"

Bác Dũng nhảy xuống xe, đôi bàn tay đen kịt vì dầu mỡ và khói súng đón lấy miếng dứa từ tay bà cụ. Bác kể, đó là khoảnh khắc kỳ lạ nhất đời binh nghiệp của bác. Giữa một thị xã tan hoang vì bom đạn, vị ngọt thanh và cái mát lạnh của trái dứa như thấm vào từng thớ thịt, xua tan đi cái nóng và sự mệt mỏi rã rời của 12 ngày đêm kề cận cái chết.

"Lúc đó, tôi nhìn miếng dứa vàng mọng trên tay mình mà nước mắt bỗng trào ra. Không phải vì sợ hãi, mà vì cảm giác được che chở. Chúng tôi hiểu rằng, cánh cửa Sài Gòn đã mở, và ngày chúng tôi được về nhà không còn xa nữa," bác Dũng nghẹn ngào.

Năm tháng qua đi, mỗi khi nhìn thấy trái dứa chín, bác Dũng lại nhớ về cái nắng Xuân Lộc, nhớ về lớp vỏ thép nóng hổi và ánh mắt nhân hậu của bà cụ ngày hôm ấy. Với bác, chiến thắng không chỉ là những cột mốc địa lý, mà là vị ngọt lịm của tình dân nghĩa Đảng giữa tâm bão chiến tranh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CÁNH CỬA THÉP VÀ VỊ NGỌT GIỮA CHIẾN TRƯỜNG | Câu chuyện thời hoa lửa