Cựu chiến binh

“CÁNH CỬA THÉP” XUÂN LỘC

“CÁNH CỬA THÉP” XUÂN LỘC

Lào Cai05/08/2026Liên Chi Đoàn Khoa Dược (Trường Đại học Y Dược - ĐHTN)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

NHỮNG CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA –

 “CÁNH CỬA THÉP” XUÂN LỘC

Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, biết bao con người bình dị đã lặng thầm góp sức làm nên thắng lợi vẻ vang của dân tộc. Giữa muôn vàn câu chuyện của thời hoa lửa, câu chuyện về người lính trẻ tham gia vẽ bản đồ tác chiến trong Trận Xuân Lộc – trận đánh được ví như “cánh cửa thép” bảo vệ Sài Gòn – là một minh chứng tiêu biểu.

Nhân vật của câu chuyện là Đàm Duy Thiên. Năm 1972, khi mới mười sáu tuổi, ông đã tình nguyện rời ghế nhà trường để khoác lên mình màu áo lính. Ở độ tuổi mà nhiều bạn bè còn đang tiếp tục việc học, ông sớm phải đối diện với bom đạn, gian khổ và những thử thách khốc liệt của chiến tranh.

Trong quân đội, ông không trực tiếp cầm súng nơi tuyến đầu mà đảm nhận nhiệm vụ vẽ bản đồ tác chiến – một công việc đòi hỏi độ chính xác cao, sự tỉ mỉ và tinh thần trách nhiệm tuyệt đối. Chỉ một sai sót nhỏ cũng có thể ảnh hưởng đến sinh mạng của đồng đội và kết quả của cả trận đánh. Trong chiến dịch Xuân Lộc năm 1975, ông cùng đồng đội ngày đêm cập nhật thông tin từ chiến trường, ghi chép cẩn trọng vị trí của ta và địch, từ đó hoàn thiện những tấm bản đồ phục vụ công tác chỉ huy.

Chính những tấm bản đồ thầm lặng ấy đã góp phần quan trọng giúp quân ta xác định đúng hướng tiến công, từng bước phá vỡ tuyến phòng thủ kiên cố của đối phương tại Xuân Lộc. Khi “cánh cửa thép” bị mở, con đường tiến vào Sài Gòn được khai thông, tạo tiền đề để Chiến dịch Hồ Chí Minh đi đến thắng lợi hoàn toàn, giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước.

Sau ngày đất nước hòa bình, Đàm Duy Thiên tiếp tục học tập và trở thành bác sĩ quân y, tiếp tục cống hiến trong thời bình. Câu chuyện cuộc đời ông là biểu tượng cho lòng yêu nước, cho sự hy sinh thầm lặng của những con người bình dị trong những năm tháng hoa lửa. Qua đó, thế hệ hôm nay càng thêm trân trọng giá trị của hòa bình và ý thức sâu sắc hơn về trách nhiệm của mình đối với Tổ quốc.


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn