Cánh cửa thép Xuân Lộc và đêm không ngủ trước giờ toàn thắng
Ký ức về những ngày đêm đẫm máu tại "Cánh cửa thép" Xuân Lộc (Đồng Nai) vào tháng 4/1975 — trận chiến quyết định mở toang cánh cửa phía Đông cho quân ta tiến về Sài Gòn
Đầu tháng 4/1975, Xuân Lộc là "tọa độ rực lửa" nhất cả nước. Địch tuyên bố "mất Xuân Lộc là mất Sài Gòn" nên đã dồn toàn bộ sinh lực, dùng cả bom tiểu nguyên tử (bom CBU) hủy diệt để cố thủ. Ông Nguyễn Trung Thành nhớ lại những ngày bám trụ trong công sự tại thị xã Xuân Lộc, pháo dội từ hai phía nổ điếc tai, khói đạn đậm đặc đến mức ban ngày mà ngỡ ban đêm.
Giữa trận chiến sinh tử, người đội trưởng của ông hy sinh, ông Thành thay thế chỉ huy chốt giữ ngã ba Tân Phong. Địch tổ chức hàng chục đợt phản kích có xe tăng yểm trợ, bom đánh sập cả hầm, đất đá lấp lửng ngang ngực nhưng ông và các đồng đội vẫn gạt đất, vác súng B40 bắn cháy xe tăng địch ở cự ly gần. Đêm ngày 20/4/1975, khi nghe lệnh địch tháo chạy hỗn loạn khỏi Xuân Lộc, ông Thành cùng đồng đội ôm nhau khóc nức nở ngay trên trận địa đầy mảnh đạn. Ông chia sẻ: "Máu của anh em đổ xuống đỏ rực đất Xuân Lộc để đổi lấy bình minh ngày 21/4, ngày mà cánh cửa thép bị mở toang, miền Nam hoàn toàn nhìn thấy ngày thống nhất"


