Bài viết

Cánh cửa Xuân Lộc và giọt nước mắt ngày hội ngộ

Lào Cai13/04/2026Sưu tầm (xã Dương Quỳ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

"Các con đã về rồi...!" – tiếng gọi nghẹn ngào của một người mẹ Nam Bộ giữa ga Bình Triệu sáng ngày 1/5/1975 vẫn vang vọng trong tâm trí CCB Bùi Đăng Bình (hiện trú tại thị trấn Bắc Yên, Sơn La). Với ông, đó là khoảnh khắc ý nghĩa nhất của cuộc đời người lính.

Ông Bình quê gốc Thái Bình, nhưng bén duyên và cống hiến tuổi già cho vùng cao Bắc Yên. Năm 1974, giữa không khí tổng động viên, ông viết đơn tình nguyện nhập ngũ và tham gia vào đội hình Sư đoàn 341, Quân đoàn 4. Đơn vị của ông trực tiếp tham gia trận đánh "cánh cửa thép" Xuân Lộc – chốt chặn cuối cùng bảo vệ cửa ngõ Sài Gòn.

Cuộc chiến tại Xuân Lộc diễn ra vô cùng khốc liệt, ta và địch giành giật từng ụ đất, từng góc phố. "Máy bay địch trút bom dữ dội, nhưng quân ta kiên cường bám trụ", ông Bình nhớ lại. Sau khi đập tan "cánh cửa thép" này, đơn vị ông hành quân thần tốc tiến đánh sân bay Biên Hòa, tổng kho Long Bình và tiến thẳng vào nội đô Sài Gòn.

Hình ảnh những người lính trẻ hành quân giữa rừng cờ hoa, được nhân dân ôm chầm lấy trong ngày vui thống nhất là minh chứng hùng hồn cho tính chất chính nghĩa của cuộc chiến. Tình quân dân cá nước – sợi chỉ đỏ xuyên suốt lịch sử quân đội ta – đã tiếp thêm sức mạnh để những người lính như ông Bình vượt qua mọi gian khổ, hoàn thành sứ mệnh giải phóng dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn