Cánh Diều Chiều Gió Nam
Cánh Diều Chiều Gió Nam
Mỗi năm khi gió Nam bắt đầu thổi, bọn trẻ trong làng lại mang diều ra đồng.
Ông Khánh thường đứng nhìn chúng từ xa.
Trong ký ức ông, tuổi thơ mình cũng từng như vậy.
Những cánh diều làm bằng giấy báo.
Khung tre vót thủ công.
Đuôi diều là những dải vải cũ.
Không đẹp như bây giờ.
Nhưng chứa đầy niềm vui.
Có lần ông cùng bạn bè chạy suốt cả buổi chiều chỉ để đưa một con diều lên cao hơn đám mây thấp.
Khi diều bay được, cả bọn reo hò như vừa chiến thắng điều gì lớn lao.
Nhiều năm đã trôi qua.
Những người bạn thuở ấy mỗi người một nơi.
Có người còn.
Có người đã đi xa.
Nhưng mỗi lần thấy cánh diều chao nghiêng trong gió chiều, ông vẫn nhớ đến những ngày tháng vô tư của tuổi nhỏ.
Nhớ một thời nghèo khó nhưng đầy ắp tiếng cười.
Và nhớ rằng ngay cả trong những năm tháng gian nan nhất, tuổi thơ vẫn luôn tìm được cách để bay cao như cánh diều giữa bầu trời quê hương.



