CÁNH DIỀU KHÔNG CÓ ĐUÔI
CÁNH DIỀU KHÔNG CÓ ĐUÔI
Ở một ngôi làng ven đê, có cậu bé tên Khang rất thích thả diều.
Cha cậu là người làm diều giỏi nhất làng.
Ông thường bảo:
“Diều muốn bay cao thì phải có đuôi.”
Khang hỏi:
“Nếu không có thì sao?”
“Bay không vững.”
Một ngày, cha làm cho Khang một con diều màu xanh.
Nhưng Khang nghịch ngợm, tháo mất chiếc đuôi.
Cha nhìn con diều.
“Con làm gì vậy?”
“Con muốn nó bay nhanh hơn.”
Cha cười:
“Thế thì thử đi.”
Khang chạy thật nhanh.
Con diều bay lên.
Nó chao đảo.
Rồi rơi xuống ruộng.
Khang buồn bã.
Cha nhặt nó lên.
“Con thấy chưa?”
“Vâng.”
“Không phải thứ gì bỏ đi cũng khiến mình bay cao hơn.”
Ít lâu sau, cha Khang lên đường.
Ông hứa:
“Cha về sẽ làm cho con một con diều khác.”
Khang gật đầu.
Nhưng cha không trở về.
Nhiều năm sau, Khang vẫn giữ con diều cũ.
Nó đã rách.
Màu xanh cũng bạc.
Một hôm, Khang lấy nó ra sửa.
Cậu làm lại chiếc đuôi.
Rồi mang ra cánh đồng.
Con diều bay lên.
Lần này nó bay rất ổn định.
Khang đứng dưới đất, nhìn mãi.
Một đứa trẻ hỏi:
“Chú biết làm diều à?”
Khang cười.
“Biết một chút.”
“Chú học ai?”
Khang nhìn sợi dây trong tay.
“Cha chú.”
Cậu bé hỏi:
“Cha chú đâu?”
Khang im lặng vài giây.
“Đi xa rồi.”
“Có về không?”
“Không.”
Khang đưa con diều cho cậu bé.
“Giữ lấy.”
“Nhưng đây là diều của chú mà.”
“Giờ là của cháu.”
“Thật ạ?”
“Ừ.”
Cậu bé chạy đi.
Con diều xanh lại bay lên.
Khang đứng nhìn.
Lần đầu tiên, anh hiểu điều cha từng nói.
Có những thứ không giữ ta lại.
Chúng giúp ta bay ổn định hơn để có thể đi xa.
Chiều hôm đó, Khang trở về nhà.
Anh lấy một mảnh giấy.
Viết:
“Cha à, con đã biết làm diều rồi.”
Rồi anh đặt nó vào chiếc hộp cũ.
Ngoài sân, gió vẫn thổi.
Một con diều xanh lướt qua bầu trời.
Không còn là con diều của Khang.
Nhưng Khang biết,
ở đâu đó trong nó
vẫn có một phần của người đã từng dạy anh
cách giữ lấy sợi dây
khi muốn bay thật xa.


