Cánh Đồng Có Con Diều Cũ
Tựa đề: Cánh Đồng Có Con Diều Cũ
Năm 1972, trên cánh đồng sau làng, mỗi buổi chiều gió lên là có một con diều giấy bay lượn trên bầu trời. Diều không lớn, khung tre đã cũ, giấy vá chằng chịt, nhưng vẫn bay được.
Người ta nhìn mãi cũng quen.
Chỉ cần thấy nó trên trời là biết có trẻ con ngoài đồng.
Nam là người thả con diều ấy.
Cậu không thả cao quá, cũng không cố giữ cho nó bay lâu hơn cần thiết. Chỉ để nó lơ lửng giữa trời, theo gió.
“Diều gì mà cũ vậy?” bạn hỏi.
Nam đáp:
“Cũ nhưng vẫn bay.”
Năm 1973, có những ngày gió yếu, con diều rơi xuống nhiều lần, có lúc mắc vào bụi cỏ.
Nam vẫn kiên nhẫn vá lại.
Một buổi chiều, có người đàn ông đứng nhìn cánh diều bay.
“Diều này làm từ bao giờ?” ông hỏi.
Nam lắc đầu:
“Con không nhớ.”
Ông nói:
“Giấy mỏng vậy mà vẫn bay được sao?”
Nam đáp:
“Vì có gió.”
Ông cười nhẹ:
“Không có gió thì sao?”
Nam nhìn lên trời:
“Thì chờ.”
Năm 1974, khung diều bị gãy một thanh tre. Cậu buộc lại bằng dây, không còn cân đối như trước, nhưng vẫn bay được.
Người lớn nói:
“Bỏ đi, làm cái mới.”
Nam không bỏ.
Cậu nói:
“Nó vẫn lên trời được.”
Năm 1975, chiến tranh kết thúc.
Cánh đồng trở lại yên bình hơn, trẻ con ra chơi nhiều hơn, diều bay nhiều hơn.
Nhưng Nam vẫn giữ con diều cũ.
Một buổi chiều, người đàn ông năm xưa quay lại.
Ông đứng nhìn con diều đang bay lệch một chút trong gió.
“Vẫn còn à?” ông hỏi.
Nam gật đầu.
Ông cười:
“Bay không thẳng nữa rồi.”
Nam đáp:
“Nhưng vẫn bay.”
Ông im lặng.
Rồi nói:
“Không sợ rơi sao?”
Nam nhìn lên bầu trời:
“Rơi rồi thì buộc lại.”
Ông không nói gì thêm.
Gió thổi qua cánh đồng.
Con diều chao nhẹ, rồi lại lên cao.
Không còn hoàn hảo như trước.
Nhưng vẫn ở trên trời.
Vì có những thứ không cần bay thẳng hay bay đẹp—
chỉ cần còn đủ gió và đủ người kiên nhẫn giữ dây, là vẫn có thể ở lại giữa bầu trời của mình rất lâu.



