Bài viết

Cánh Đồng Không Còn Phải Đi Gặt Trong Nỗi Lo

Ninh Bình28/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tựa đề: Cánh Đồng Không Còn Phải Đi Gặt Trong Nỗi Lo

Năm 1969, cánh đồng sau làng rộng và phẳng, mỗi mùa lúa chín vàng cả một vùng. Khi đến mùa gặt, cả làng ra đồng từ sáng sớm, tiếng liềm cắt lúa xen lẫn tiếng nói cười, tạo thành một nhịp quen thuộc mà ai cũng chờ đợi.

Lúa không chỉ là mùa vụ.

Mà là cả một năm sống của người làng.

Ông Nhuận là người hay đi sau cùng trong mỗi mùa gặt.

Không phải vì chậm, mà vì ông thường ở lại kiểm tra từng bó lúa.

Ông nói:
“Lúa không chỉ để gặt, mà để không bị bỏ sót.”

Năm 1970, chiến tranh khiến nhiều mùa vụ bị gián đoạn. Có ruộng phải gặt sớm, có ruộng không kịp thu hoạch, có nơi bị bỏ lại giữa chừng.

Nhưng cánh đồng vẫn còn đó.

Năm 1971, có một mùa gặt diễn ra rất vội. Người ta làm nhanh hơn bình thường, lo sợ nhiều thứ không rõ ràng.

Ông Nhuận đi giữa ruộng, nhặt từng bó lúa rơi.

Có người nói:

“Không cần kỹ vậy đâu ông.”

Ông đáp:

“Cái gì làm ra từ đất thì không nên để lại trên đất mà không mang về.”

Năm 1972, có những ruộng lúa bị ngập nước sau mưa lớn. Một phần mất trắng.

Nhiều người buồn.

Ông Nhuận chỉ đứng nhìn rất lâu rồi nói:

“Còn đất là còn mùa khác.”

Năm 1973, mùa gặt trở lại bình thường hơn. Nhưng không còn rộn ràng như trước.

Người ta làm nhanh hơn, ít nói hơn.

Ông Nhuận vẫn làm như cũ.

Chậm rãi.

Năm 1974, có người đề nghị dùng máy gặt để đỡ cực.

Ông không phản đối, chỉ nói:

“Máy làm nhanh hơn. Nhưng người thì nhớ được ruộng hơn.”

Năm 1975, chiến tranh kết thúc.

Cánh đồng bắt đầu yên ổn hơn, mùa màng trở lại đều đặn. Người ta không còn gặt vội như trước, nhưng cũng không còn lo sợ như những năm cũ.

Một buổi chiều, con trai ông Nhuận trở về.

Anh đứng giữa cánh đồng:

“Giờ gặt dễ hơn rồi ba, còn cần làm kỹ vậy không?”

Ông Nhuận cúi xuống nhặt một bông lúa rơi.

Ông nói:

“Cần chứ.”

“Cần gì nữa?”

Ông nhìn ra cả cánh đồng vàng:

“Để nhớ là đã từng có những năm… người ta đi gặt trong nỗi lo nhiều hơn niềm vui, nhưng vẫn cố giữ từng hạt lúa không bị bỏ lại, vì họ biết mỗi hạt đều là một phần của cả một năm sống.”

Anh im lặng.

Gió thổi qua đồng lúa.

Những bông lúa khẽ chạm vào nhau, tạo thành âm thanh rất nhỏ, như ký ức của những mùa cũ vẫn còn sót lại giữa cánh đồng đang dần trở nên yên bình hơn.

Vì có những mùa gặt không chỉ để thu hoạch,

mà để con người học cách trân trọng từng điều nhỏ bé mà đất đai đã nuôi dưỡng qua những năm tháng không hề dễ dàng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn