Bài viết

CÁNH ĐỒNG KHÔNG TIẾNG GÀ GÁY

Hưng Yên11/11/2025XÃ ĐÔNG HƯNG2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1972, xã Nam Tân từng là vùng đệm giữa hậu phương và chiến trường. Cả làng có tiếng gà gáy mỗi sáng, tiếng trẻ con í ới ngoài sân, cho đến ngày đầu tiên máy bay Mỹ xuất hiện. Từ đó, mọi âm thanh quen thuộc bị thay bằng tiếng còi báo động và tiếng bom. Giữa những ngày ấy, ông Trần Văn Cảnh – người nông dân nuôi gà lâu năm – vẫn giữ lại vài chục con gà mái trong chuồng rơm, nói rằng “nếu tiếng gà còn, làng chưa mất”. Vợ ông bảo nên đem giấu, ông không nghe, cười hiền: “Gà không biết sợ bom đâu, nó chỉ sợ đói thôi.” Một buổi chiều, bom rơi trúng sân sau, chuồng gà cháy sạch. Ông lao vào, bị mảnh đạn sượt qua vai. Khi người ta kéo ra, ông ôm một con gà trống cháy sém, máu dính tay, mắt vẫn mở. Từ đó, cả xóm không còn tiếng gà. Đêm xuống chỉ còn tiếng côn trùng và gió. Hòa bình đến, người làng gây lại đàn, nhưng lạ thay, nhiều năm sau, chẳng con gà nào chịu gáy đúng canh. Người già bảo, chúng nhớ bom, nhớ lửa. Ông Cảnh mất năm 1985, mộ chôn ngay bìa ruộng nơi xưa kia ông rải thóc cho gà ăn. Con cháu dựng bên bia một bức tượng gà nhỏ bằng đất nung, khắc dòng chữ: “Tiếng gáy của quê hương”. Mỗi sáng tinh mơ, có người đi ngang, nói rằng nghe thấy âm thanh khe khẽ như tiếng gà gọi mặt trời, vọng từ cánh đồng xưa, từ nơi mà bom đạn không thể giết nổi ký ức về sự sống.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CÁNH ĐỒNG KHÔNG TIẾNG GÀ GÁY | Câu chuyện thời hoa lửa