Cánh đồng ngày ấy và người lính không trở về
Năm hai mươi tuổi, Lâm rời quê lên đường chiến đấu. Anh mang theo một chiếc khăn tay mẹ đưa và lời hẹn ngày trở về. Nhưng chiến tranh đã khiến lời hẹn ấy mãi mãi dang dở.
Buổi sáng Lâm lên đường, mẹ anh dậy từ rất sớm.
Bà gói cho con một nắm cơm, vài củ khoai và chiếc khăn tay màu nâu đã được giặt sạch.
Lâm khoác ba lô lên vai rồi đứng trước sân nhìn ngôi nhà lần cuối.
Mẹ anh không khóc.
Bà chỉ dặn:
“Đi cho mạnh khỏe. Khi nào đất nước yên bình thì về với mẹ.”
Lâm gật đầu.
Anh bước qua con đường làng, đi ngang cánh đồng đang vào mùa lúa. Không ai biết rằng đó là lần cuối cùng anh nhìn thấy quê hương bằng đôi mắt của một chàng trai hai mươi tuổi.
Những năm tháng sau đó, Lâm sống giữa những ngày hành quân và chiến đấu. Có những đêm anh cùng đồng đội nằm dưới tán rừng, kể cho nhau nghe chuyện quê nhà.
Lâm thường kể về cánh đồng Nghệ An.
Anh nói sau chiến tranh mình sẽ về làm ruộng, sẽ sửa lại mái nhà và trồng một hàng cau trước sân.
Nhưng ước mơ ấy không thành.
Một ngày, đồng đội nhận được tin Lâm đã hy sinh.
Nhiều năm sau, cánh đồng quê anh vẫn xanh.
Mẹ Lâm vẫn sống trong căn nhà cũ. Chiếc khăn tay năm nào được bà giữ lại trong một chiếc hộp gỗ.
Mỗi khi mùa lúa chín, bà lại đứng bên hiên nhìn ra cánh đồng.
Có lẽ trong ký ức của người mẹ ấy, Lâm vẫn là chàng trai trẻ khoác ba lô bước ra khỏi làng vào một buổi sáng năm nào.
Chiến tranh đi qua.
Cánh đồng vẫn còn.
Chỉ có người con trai năm ấy không bao giờ trở lại.



