Cánh đồng sau ngày giải phóng
Ngày vùng quê được giải phóng, dân làng ùa ra cánh đồng. Ruộng bị cày nát bởi bom, nhưng lúa non vẫn mọc xanh. Anh Thái – người lính trở về – đứng giữa đồng, nhìn những mầm lúa mà nghẹn.
Anh nhớ những người bạn đã ngã xuống. Anh cúi xuống nhặt một nắm đất, bóp nhẹ trong tay. Đất mềm và thơm, như chưa từng trải qua chiến tranh.
Bà con kéo nhau sửa lại bờ ruộng, be bờ giữ nước. Những tiếng cuốc vang lên rộn ràng. Trẻ con chạy chơi, cười lớn.
Anh Thái nói với một người bạn: “Đồng đội mình nằm lại để có ngày này.” Người bạn gật đầu, mắt đỏ. Họ đứng nhìn cánh đồng hồi sinh, lòng vừa vui vừa đau.
Nhiều năm sau, cánh đồng ấy trở thành ruộng lúa trĩu bông. Anh Thái mỗi lần đi ngang đều dừng lại. Anh tin rằng sự sống mới chính là lời tri ân lớn nhất dành cho những người đã hy sinh. Cánh đồng xanh ấy là minh chứng rằng đất nước có thể bị tàn phá, nhưng không bao giờ gục ngã.


