Cánh én bạc trong quầng lửa Hà Nội
Đêm tháng 12 năm 1972, bầu trời Hà Nội không có sao, chỉ có những vệt chớp lửa của đạn cao xạ và tên lửa ta đánh trả cuộc tập kích chiến lược của không quân Mỹ. Giữa cái rét căm căm của miền Bắc, những phi công trẻ tuổi đã cất cánh từ những đường băng dã chiến dập nát vì bom đạn, lao thẳng vào đội hình khổng lồ của địch để bảo vệ Thủ đô yêu dấu.
Đêm 27 tháng 12, còi báo động vang lên dồn dập khắp các sân bay nội bài và Đa Phúc. Tôi và cậu bạn thân tên là Tùng được lệnh xuất kích khẩn cấp. Tùng quê ở ngay ngoại thành Hà Nội, dưới chân núi Sóc Sơn. Trước lúc trèo vào buồng lái, Tùng cười bảo tôi qua bộ đàm: "Nghĩa ơi, nhìn kìa, phía dưới là nhà mình đó. Đêm nay, nhất định không để một quả bom nào rơi xuống mái nhà của mẹ!"
Chiếc MiG-21 vút lên cao xanh, xuyên qua tầng mây dày đặc khói súng. Phía trước chúng tôi là một bầy "quái vật" B-52 đang lừng lững tiến vào nội đô. Tùng nhận nhiệm vụ bay số 2, yểm trợ cho tôi tiếp cận mục tiêu. Địch dùng nhiễu radar dày đặc khiến màn hình trắng xóa, chúng tôi phải dùng mắt thường để bám đuổi những quầng lửa từ đuôi động cơ phản lực của địch.
Bất ngờ, một loạt tên lửa không đối không của máy bay hộ tống địch lao tới. Tùng hô lớn: "Số 1 chú ý, cơ động gấp! Để em chặn tụi nó!". Tùng đã điều khiển máy bay ngoặt gấp, lộn vòng để thu hút hỏa lực địch về phía mình, tạo khoảng trống cho tôi phóng tên lửa hạ gục một chiếc B-52 ngay trên bầu trời Hòa Lạc.
Nhưng trong khoảnh khắc ấy, máy bay của Tùng bị trúng đạn. Quầng lửa bùng lên từ phía sau đuôi. Tiếng Tùng vang lên trong tai nghe, bình thản lạ kỳ: "Anh Nghĩa... mục tiêu cháy rồi... Đẹp quá... Em không nhảy dù đâu... em sẽ lao vào thằng thứ hai...".
Chiếc MiG-21 của Tùng như một mũi tên lửa đỏ rực, lao thẳng vào đội hình máy bay địch trước khi nổ tung giữa bầu trời đêm. Tùng đã hy sinh ngay trên vùng trời quê hương mình, ngay trên mái nhà của mẹ mà em đã hứa bảo vệ.
Đêm đó, Hà Nội rực sáng chiến công "Điện Biên Phủ trên không". Nhưng trong lòng tôi, ánh sáng rực rỡ nhất chính là tinh thần quả cảm của Tùng. Em đã hóa thành một ngôi sao sáng mãi trên bầu trời Thủ đô, để những đêm tháng Chạp sau này chỉ còn tiếng chuông chùa thanh bình ngân vang.



