Anh hùng Lực lượng vũ trang

CÁNH ÉN BẠC VÀ TRẬN ĐÁNH CUỐI CÙNG TRÊN BẦU TRỜI HÀ NỘI

An Giang29/05/2026Phạm Hoàng Quỳnh Chi (Chi đoàn trường Mẫu Giáo Tân Hoà)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
CÁNH ÉN BẠC VÀ TRẬN ĐÁNH CUỐI CÙNG TRÊN BẦU TRỜI HÀ NỘI

CÁNH ÉN BẠC VÀ TRẬN ĐÁNH CUỐI CÙNG TRÊN BẦU TRỜI HÀ NỘI

Mùa đông năm 1972, bầu trời Hà Nội rền vang bởi tiếng bom gầm rú của những "pháo đài bay" B-52. Giữa làn mưa bom bão đạn ấy, tại sân bay dã chiến Én Bố, có một người chiến sĩ phi công trẻ tuổi với ánh mắt kiên định và nụ cười rực rỡ mười mươi. Anh là Vũ Xuân Thiều.

Lúc bấy giờ, việc bắn rơi siêu máy bay B-52 của Mỹ bằng máy báy tiêm kích MiG-21 là một bài toán cực kỳ nan giải. Đêm ngày 28 tháng 12 năm 1972, Vũ Xuân Thiều nhận lệnh xuất kích. Chiếc MiG-21 của anh lao vút vào khoảng không đen thẫm của bầu trời đêm miền Bắc, mang theo khát vọng độc lập tự do của cả một dân tộc đang oằn mình trong bom đạn. Qua radar, anh phát hiện ra mục tiêu. Một chiếc B-52 to lớn đang lừng lững tiến vào vùng trời Tổ quốc.

Vũ Xuân Thiều khéo léo điều khiển chiếc Én Bạc vượt qua hàng rào bảo vệ dày đặc của các máy bay tiêm kích hộ tống F-4. Anh tiếp cận chiếc B-52 từ phía sau. "Báo cáo chỉ huy, tôi đã tiếp cận mục tiêu. Xin phép công kích!" - Tiếng anh vang lên trong bộ đàm, bình tĩnh đến lạ kỳ. Anh nhấn nút phóng quả tên lửa thứ nhất, rồi quả thứ hai. Lửa bùng cháy trên thân chiếc B-52. Nhưng vì máy bay địch quá lớn, hai quả tên lửa chỉ làm nó bị thương và chệch hướng, nó vẫn cố lết đi và tìm cách trút nốt số bom xuống những người dân vô tội dưới mặt đất. Khoảng cách giữa chiếc MiG-21 của anh và chiếc B-52 lúc này đã quá gần, chỉ còn tính bằng mét. Trong giây phút sinh tử ấy, Vũ Xuân Thiều không một chút do dự. Anh không chọn cách quay đầu để bảo toàn mạng sống. Anh chọn đất nước.

"Tôi quyết định tiêu diệt địch!" Đó là lời thoại cuối cùng của anh gửi về mặt đất. Vũ Xuân Thiều đã tăng tốc, biến chiếc MiG-21 của mình thành một mũi tên lửa thứ ba, lao thẳng vào khối sắt thép khổng lồ của kẻ thù. Một vầng hào quang rực rỡ bùng lên trên bầu trời Sơn La. Chiếc B-52 vỡ vụn, rơi xé toang màn đêm. Người phi công anh hùng 27 tuổi ấy đã hóa thân vào mây trời Tổ quốc, khép lại một "tuổi thanh xuân rực cháy như những đóa hoa lửa" để hồi sinh một Hà Nội hòa bình, một Việt Nam độc lập.

Di sản để lại

Chiếc đồng hồ đeo tay của Vũ Xuân Thiều được tìm thấy tại hiện trường, kim đồng hồ đã dừng lại mãi mãi ở khoảnh khắc anh lao vào lòng địch. Đó không chỉ là một kỷ vật, mà là bằng chứng của một thế hệ đã sống, yêu và hiến dâng trọn vẹn từng nhịp đập con tim cho đất nước. Hôm nay, khi lật lại những trang sử ấy, chúng ta—thế hệ trẻ hôm nay—lại thấy ngọn lửa yêu nước và niềm tự hào ấy được thắp lên rực rỡ, bất tận cho mai sau. Để "thời hoa lửa" của các anh, các chị mãi mãi là một bài hùng ca bất tử.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn