Cánh Én Bạc Xé Toạc Màn Đêm
Câu chuyện kể về trận không chiến huyền thoại của một phi công tiêm kích trẻ tuổi. Trở về sau trận chiến với chiếc MiG-21 bị trúng đạn và hỏng hệ thống định vị, anh đã từ chối nhảy dù để quyết tâm cứu lấy chiếc máy bay – tài sản vô giá của Tổ quốc.
Những năm tháng giặc Mỹ leo thang đánh phá miền Bắc, bầu trời Hà Nội và các tỉnh lân cận luôn rền vang tiếng gầm rú của những chiếc phản lực hiện đại nhất thời bấy giờ. Đối đầu với lực lượng không quân hùng hậu ấy là những phi công trẻ tuổi của Trung đoàn không quân tiêm kích Sao Đỏ. Trong số đó có Nguyễn Tiến Dũng, một chàng trai có vóc dáng nhỏ nhắn nhưng sở hữu đôi mắt của chim ưng và tinh thần gan dạ hiếm có.
Đêm đó, còi báo động phòng không rú lên từng hồi dồn dập. Một toán máy bay tiêm kích bom F-4 "Con ma" của địch đang lợi dụng bóng đêm để xâm nhập bãi nhiễu, hướng về phía nhà máy thủy điện Thác Bà.
"Én bạc 02 cất cánh gấp!" – Tiếng lệnh từ sở chỉ huy vang lên.
Dũng nhanh chóng lao vào buồng lái chiếc MiG-21. Chiếc tiêm kích xé toạc màn đêm, lao vút lên không trung bao la. Giữa dải mây mù và bóng tối dày đặc, việc phát hiện kẻ thù chủ yếu dựa vào radar và cặp mắt tinh tường của người phi công.
Phát hiện mục tiêu ở hướng 2 giờ, Dũng tăng tốc, kéo cần lái cho chiếc MiG-21 vọt lên cao để chiếm thế thượng phong từ phía mặt trời lặn, rồi bất ngờ lao xuống như một mũi tên. Hai chiếc F-4 của địch hốt hoảng tách tốp bay vây bọc. Một trận đuổi bắt nghẹt thở diễn ra trên độ cao 5.000 mét. Dũng khéo léo thực hiện động tác nhào lộn vòng đứng, áp sát chiếc F-4 đi đầu.
"Bíp... bíp..." – Tiếng còi báo động tên lửa đã khóa mục tiêu vang lên. Dũng siết cò. Một quả tên lửa đối không lao đi, kéo theo dải đuôi lửa rực sáng, bắn tung xác chiếc "Con ma" ngay trên bầu trời đêm.
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc ấy, chiếc F-4 còn lại đã kịp phóng ra một quả tên lửa tầm nhiệt. Chiếc MiG-21 của Dũng chấn động mạnh. Mảnh đạn găm vào phần đuôi máy bay, hệ thống điện tử và la bàn định vị hoàn toàn tê liệt. Buồng lái bắt đầu bốc khói khét lẹt.
"Én bạc 02 bị trúng đạn! Ra lệnh cho đồng chí nhảy dù bảo toàn tính mạng!" – Tiếng sở chỉ huy thúc giục qua bộ đàm chập chờn.
Dũng nhìn xuống dưới. Phía dưới là màn đêm đen thẳm của núi rừng, còn chiếc máy bay – "đứa con cưng" mà cả nước phải chắt chiu từng hạt gạo để mua về – đang thoi thóp.
"Báo cáo, tôi còn điều khiển được. Tôi không nhảy dù, tôi sẽ đưa máy bay về!" – Dũng trả lời bằng giọng nói đanh thép.
Lúc này, thách thức lớn nhất là Dũng không biết mình đang ở đâu vì thiết bị định vị đã hỏng. Anh chỉ còn cách nhìn xuống mặt đất, cố gắng tìm kiếm một dấu hiệu quen thuộc qua những làn mây mù. Bằng kinh nghiệm và trực giác của một người lính bay, Dũng nhận ra một dải sáng mờ cong cong phía dưới – đó chính là dòng sông Hồng.
"Sông Hồng đây rồi! Sân bãi ở phía bên phải!" – Dũng reo lên trong lòng.
Anh ghìm chặt chiếc cần lái đang rung lắc dữ dội bằng cả hai tay đã mỏi nhừ. Chiếc MiG-21 hụt dầu, động cơ giật cục liên tục như muốn tắt lịm. Khi tiếp cận đường băng dã chiến, đèn tín hiệu mặt đất cũng không thể bật vì sợ lộ mục tiêu cho máy bay địch. Dũng phải hạ cánh hoàn toàn bằng mắt thường và sự cảm nhận của cơ thể.
Chiếc máy bay lao xuống đường băng với tốc độ kinh hoàng. Sức ép lớn khiến hai lốp sau nổ tung, lửa sém ra từ đuôi máy bay. Dũng bình tĩnh kéo hết cỡ phanh hãm và bung dù cản tốc. Chiếc MiG-21 trượt dài trên đường băng, tóe lửa sáng rực một góc sân bay rồi dừng lại hẳn ngay sát mép đường lăn an toàn.
Khi nắp buồng lái bật mở, Dũng bước xuống, toàn thân ướt đẫm mồ hôi nhưng ánh mắt ngập tràn niềm vui. Anh đã không chỉ hạ gục kẻ thù mà còn bảo vệ thành công chiếc "bảo vật" của không quân non trẻ.
Câu chuyện về chuyến bay đêm định mệnh của phi công Nguyễn Tiến Dũng đã trở thành nguồn cảm hứng bất tận cho các chiến sĩ không quân thời bấy giờ. Những "cánh én bạc" ấy đã viết nên một chương sử chói lọi trên bầu trời, chứng minh rằng không có loại vũ khí tân tiến nào có thể chiến thắng được ý chí và lòng yêu nước của con người Việt Nam.



