Cánh én nhỏ và loạt đạn bắn tỉa trên đỉnh hòn đồn địch
Câu chuyện đầy bi tráng và xúc động về lòng trung kiên của người con gái đất Kiên Giang. Giữa vòng vây kìm kẹp và những ngón đòn tra tấn dã man của kẻ thù dưới chân núi Hòn Đất, chị đã dùng chút sức lực cuối cùng để phát tín hiệu cảnh báo, bảo vệ an toàn cho công binh và lực lượng cách mạng đang ẩn nấp trong hang đá.
Vào những năm đầu thập niên 60, vùng núi Hòn Đất (Kiên Giang) trở thành một căn cứ địa cách mạng vững chắc của quân và dân ta. Địch điên cuồng điều động một lực lượng quân đội sừng sỏ quân số đông gấp nhiều lần, tổ chức bao vây và mở các trận càn quét quy mô lớn hòng nhổ bật rễ các chốt du kích bám trụ trong lòng hang đá.
Chị Phan Thị Ràng khi ấy là một chiến sĩ giao liên mưu trí, phụ trách đường dây thông tin liên lạc và tiếp tế lương thực, thuốc men từ ngoài vào vùng lõi căn cứ. Với sự thông thuộc địa hình và lòng quả cảm, chị đã nhiều lần dẫn đường cho các đơn vị bộ đội vượt qua các trạm gác dày đặc của địch một cách an toàn.
Trong một đêm mưa bão tầm tã, khi đang trên đường vận chuyển một túi thuốc y tế quan trọng lên hang, chị bất ngờ lọt vào ổ phục kích bủa vây của một đại đội biệt kích địch. Biết mình đã rơi vào thế hiểm, chị khéo léo phi tang túi tài liệu xuống một khe đá khuất rồi chủ động ra mặt để đánh lạc hướng, tạo thời gian cho người đồng đội đi cùng kịp thời chạy thoát về hướng hang chính diện.
Địch bắt được chị, biết chị là đầu mối giao liên quan trọng, chúng đã dùng mọi thủ đoạn tra tấn tàn khốc nhất hòng ép chị phải chỉ ra lối vào các hang đá của ban chỉ huy. Thế nhưng, đáp lại những trận đòn roi hiểm độc là ánh mắt rực lửa căm thù và sự im lặng thép của người con gái miền biển. Không khuất phục được ý chí của chị, tên chỉ huy địch lôi chị ra trước cửa hang, bắt chị phải gọi loa kêu gọi các chiến sĩ bên trong ra đầu hàng, nếu không sẽ nổ súng hành quyết.
Đứng trước họng súng của quân thù, nhìn về phía vách đá quê hương nơi đồng đội đang nín thở dõi theo, chị Tư Phùng dồn hết chút tàn lực cuối cùng, cất giọng oanh liệt vang vọng khắp núi rừng: "Anh em ơi! Địch đang bao vây cửa hang, đừng ra, hãy bắn trả bảo vệ căn cứ!".
Tiếng hét của chị chưa dứt, những loạt đạn điên cuồng của kẻ thù đã trút xuống. Chị ngã xuống ngay dưới chân núi Hòn Đất khi tuổi đời mới vừa tròn 25. Sự hy sinh anh dũng và lời cảnh báo quả cảm của chị đã tiếp thêm ngọn lửa chiến đấu cho các chiến sĩ trong hang. Quân ta đồng loạt nổ súng tấn công, bẻ gãy hoàn toàn trận càn quét của địch, giữ vững trận địa. Hình ảnh người con gái kiên trung ấy đã hóa thân vào dáng hình sông núi, trở thành biểu tượng bất tử của người phụ nữ Kiên Giang thời hoa lửa.



