Bài viết

Cành Hoa Rừng Trên Mũ

Đắk Lắk27/04/2026Đoàn phường Cư Bao (Đoàn phường Cư Bao)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1970, ông Mai Văn Cường là chiến sĩ vận tải trên tuyến đường Trường Sơn. Những ngày ấy, đơn vị hành quân liên tục giữa rừng sâu, vai nặng ba lô, chân lội bùn đất, đêm ngủ võng nghe tiếng bom vọng xa. Cuộc sống gian khổ khiến ai cũng gầy đi, quần áo sờn rách, khuôn mặt lúc nào cũng phủ bụi đỏ. Thế nhưng trong tiểu đội có anh lính trẻ tên Tấn, quê Phú Yên, tính tình vui vẻ. Hễ đi qua đoạn rừng có hoa nở, anh lại hái một cành nhỏ cài lên mũ tai bèo. Đồng đội trêu: “Ra trận mà làm điệu thế à?” Anh Tấn cười lớn: “Chiến tranh thì chiến tranh, hoa vẫn nở mà!” Câu nói ấy làm mọi người bật cười. Từ đó, cứ khi nào thấy ai mệt mỏi, anh lại cài lên mũ người ấy một cành hoa rừng tím biếc hoặc vàng nhỏ li ti. Một buổi sáng sau trận bom đêm, cả đơn vị ra sửa đường. Ai cũng căng thẳng vì đoạn đường bị cày nát. Anh Tấn lặng lẽ đặt một cành hoa trắng lên nòng cuốc của tiểu đội trưởng rồi nói: “Hôm nay đường sẽ thông nhanh thôi.” Không khí nặng nề bỗng dịu lại. Mọi người hăng hái làm việc, tiếng cuốc xẻng xen lẫn tiếng cười. Đến chiều, con đường được thông đúng kế hoạch. Ít lâu sau, anh Tấn chuyển đơn vị khác. Nhưng thói quen cài hoa rừng vẫn ở lại. Nhiều chiến sĩ mỗi sáng ra đường lại hái một cành hoa nhỏ gắn lên mũ như lời nhắc nhở phải sống vui và vững vàng. Nhiều năm sau, ông Cường thường kể với con cháu rằng: “Trong chiến tranh, giữa khói lửa vẫn có hoa nở. Và khi con người còn biết yêu cái đẹp, còn giữ nụ cười, thì không gì khuất phục được họ.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Cành Hoa Rừng Trên Mũ | Câu chuyện thời hoa lửa