CẢNH KHUYA
Bài thơ Cảnh khuya của Hồ Chí Minh là một tác phẩm tiêu biểu thể hiện sự kết hợp hài hòa giữa tình yêu thiên nhiên và tình yêu đất nước. Dù được sáng tác trong hoàn cảnh kháng chiến gian khổ, bài thơ vẫn mang vẻ đẹp thanh bình, giàu chất trữ tình.
Mở đầu bài thơ là bức tranh thiên nhiên về đêm với tiếng suối và ánh trăng. Âm thanh của tiếng suối được so sánh với “tiếng hát xa”, tạo cảm giác nhẹ nhàng, êm dịu. Ánh trăng được miêu tả soi sáng khắp không gian, tạo nên một cảnh sắc vừa thơ mộng vừa thanh tĩnh. Qua đó, ta thấy được tâm hồn nhạy cảm và tình yêu thiên nhiên sâu sắc của Bác.
Tuy nhiên, đằng sau vẻ đẹp thiên nhiên ấy là nỗi trăn trở của người chiến sĩ cách mạng. Dù cảnh đêm rất đẹp, Bác vẫn “chưa ngủ” vì lo nghĩ cho đất nước. Điều này thể hiện tinh thần trách nhiệm cao cả và lòng yêu nước sâu sắc.
Bài thơ vừa mang vẻ đẹp cổ điển, vừa thể hiện tinh thần hiện đại. Sự kết hợp này tạo nên giá trị độc đáo của tác phẩm.
Tóm lại, Cảnh khuya không chỉ là bài thơ tả cảnh mà còn là bức chân dung tinh thần của một con người luôn hết lòng vì dân, vì nước.



