cánh rừng già nào đó ở Trường Sơn năm 1972.
Đây là một mẩu chuyện ngắn, vừa hào hùng vừa sâu lắng, viết về thế hệ của ông — những người đã đi qua "thời hoa lửa" bằng ý chí sắt đá và một tâm hồn rất đỗi dịu dàng Chiều nay, ông ngồi trên hiên nhà, tay run run vê điếu thuốc lào. Ánh mắt ông xa xăm, nhìn về phía rặng tre cuối xóm nhưng tôi biết, tâm trí ông đang ngược dòng thời gian về một cánh rừng già nào đó ở Trường Sơn năm 1972.
Đây là một mẩu chuyện ngắn, vừa hào hùng vừa sâu lắng, viết về thế hệ của ông — những người đã đi qua "thời hoa lửa" bằng ý chí sắt đá và một tâm hồn rất đỗi dịu dàng
Chiều nay, ông ngồi trên hiên nhà, tay run run vê điếu thuốc lào. Ánh mắt ông xa xăm, nhìn về phía rặng tre cuối xóm nhưng tôi biết, tâm trí ông đang ngược dòng thời gian về một cánh rừng già nào đó ở Trường Sơn năm 1972.
Ngày ấy, ông là một chàng trai mười chín tuổi, thư sinh và yêu đời. Trong chiếc ba lô con cóc bạc màu, ngoài súng đạn và lương khô, ông luôn giữ một cuốn sổ tay nhỏ chép đầy thơ hữu thỉnh và một mảnh gương vỡ nhặt được ở một bản làng sau trận bom.
Đêm hành quân lặng lẽ
Ông kể, có những đêm hành quân dưới làn mưa bom, bùn đất bắn lên tận vành mũ cối, nhưng những người lính trẻ vẫn cười vang khi nghe tiếng chim rừng hót vào lúc rạng đông. "Thời đó, cái chết nhẹ tựa lông hồng," ông nói, giọng trầm xuống.
Có một kỷ niệm ông chẳng bao giờ quên: Đêm dừng chân bên dòng suối nhỏ trước chiến dịch lớn. Giữa không gian nồng nặc mùi thuốc súng và khói khét, một người đồng đội tên Nam đã chia cho ông nửa củ sắn lùi. Hai người ngồi tựa lưng vào gốc cây cổ thụ, ngắm ánh trăng len lỏi qua tầng lá dày.
"Này, sau này hết chiến tranh, cậu định làm gì?" - Nam hỏi.
Ông cười, mắt lấp lánh: "Tớ về quê cày ruộng, lấy vợ, rồi trồng một vườn cau thật đẹp cho mẹ. Còn cậu?"
Nam lặng im một hồi lâu rồi đáp: "Tớ muốn đi học làm thợ máy. Tớ thích tiếng động cơ chạy trơn tru hơn là tiếng pháo."
Lời hứa bên chiến hào
Trận đánh nổ ra vào sáng hôm sau. Khói lửa mịt mù xóa tan cả bầu trời xanh. Trong tiếng gầm thét của máy bay và đạn pháo, ông thấy những cánh hoa chuối rừng đỏ tươi như những ngọn đuốc nhỏ bị quật ngã. Ông may mắn sống sót qua trận đánh ấy, nhưng người bạn tên Nam thì không bao giờ thực hiện được giấc mơ thợ máy nữa.
Trong túi áo ngực của ông, cuốn sổ tay chép thơ bị đạn găm rách một góc, nhưng mảnh gương vỡ vẫn còn nguyên. Mỗi khi nhìn vào mảnh gương ấy, ông không chỉ thấy gương mặt sạm đen vì khói súng của mình, mà như thấy cả nụ cười của những người đồng đội đã nằm lại.
Hòa bình và ký ức
Chiến tranh lùi xa, ông trở về với những vết sẹo trên da thịt và cả những vết sẹo trong tim. Những đêm trái gió trở trời, vết thương cũ ở vai lại đau nhức, nhưng ông chưa bao giờ than vãn. Với ông, được sống để nhìn thấy con cháu trưởng thành, được hít thở bầu không khí không mùi thuốc súng đã là một món quà vô giá.
Ông khẽ vỗ vai tôi, bàn tay thô ráp đầy những vết chai sần:
"Cháu ạ, thời của ông lửa cháy dưới chân, nhưng hoa vẫn nở trong lòng. Đừng bao giờ quên cái giá của sự bình yên này nhé.


