Cánh rừng năm ấy
Năm 1972, giữa những ngày chiến tranh ác liệt, ga tàu nhỏ bên dòng sông quê trở thành nơi tiễn biết bao chàng trai ra mặt trận. Trong số đó có Nam — cậu thanh niên hai mươi tuổi với dáng người gầy và đôi mắt luôn sáng rực niềm tin.
Nam từng là người đánh đàn giỏi nhất đội văn nghệ của trường. Những đêm mất điện, cậu thường ngồi giữa sân trường hát cho bạn bè nghe. Ai cũng nghĩ Nam sẽ trở thành nhạc sĩ. Nhưng rồi chiến tranh kéo đến, tiếng đàn phải nhường chỗ cho tiếng súng.
Ở chiến trường, Nam được giao nhiệm vụ làm liên lạc. Công việc nguy hiểm vì phải băng qua rừng giữa bom đạn để chuyển tin. Có lần, đơn vị bị mắc kẹt trong vòng vây, mọi đường liên lạc đều bị cắt. Nếu mệnh lệnh không được chuyển đi kịp thời, cả tiểu đội có thể hi sinh.
Nam tình nguyện đi.
Đêm ấy, mưa rừng xối xả. Pháo sáng liên tục xé toạc bầu trời. Nam ôm túi tài liệu lao qua những con dốc trơn trượt. Có lúc bom nổ gần đến mức đất đá phủ kín người, nhưng cậu vẫn đứng dậy chạy tiếp.
Khi đến được điểm đóng quân cuối cùng, Nam kiệt sức ngã xuống. Nhưng bức điện đã được giao kịp lúc. Nhờ đó, đơn vị đổi hướng chiến đấu và thoát khỏi vòng vây nguy hiểm.
Sau chiến tranh, đồng đội trở lại nơi cánh rừng năm xưa. Họ tìm thấy trong ba lô cũ của Nam một chiếc harmonica nhỏ đã méo mó vì mảnh đạn.
Không ai biết bài hát cuối cùng Nam từng thổi là gì. Chỉ biết rằng, mỗi mùa gió thổi qua cánh rừng ấy, âm thanh vi vu lại vang lên như tiếng nhạc của tuổi trẻ năm nào — tuổi trẻ đã cháy rực trong thời hoa lửa để đổi lấy hòa bình hôm nay.



