CÁNH RỪNG VANG TIẾNG KHÈN
Giữa những năm tháng biên cương phía Bắc sục sôi lửa đạn, có một người con của bản làng dân tộc Tày đã gác lại cây đàn tính, rời xa mái nhà sàn mờ sương để lên đường làm nhiệm vụ. Đó là Hoàng Văn Cường, chàng trai sinh năm 1962, người đã viết nên thanh xuân của mình bằng kỷ luật, lòng quả cảm và tình yêu đất nước sâu sắc.
Năm 1983, khi tiếng súng vùng biên vẫn chưa lúc nào yên ả, Hoàng Văn Cường tròn 21 tuổi. Với vóc dáng vạm vỡ của người con miền núi và đôi mắt sáng kiên định, anh nhập ngũ, mang theo niềm tự hào của dòng họ Hoàng và bản làng.
Được điều động về Chiến trường A – những điểm nóng nhất dọc đường biên giới phía Bắc – Cường nhanh chóng bắt nhịp với đời sống binh nghiệp khắc nghiệt. Không lâu sau, bằng sự nỗ lực và năng lực chuyên môn vượt trội, anh được thăng cấp bậc H3 (Thượng sĩ) và đảm nhận chức vụ Khẩu đội trưởng (KĐT).
Trên những điểm cao mây phủ, vai trò của một Khẩu đội trưởng Kỹ thuật/Pháo binh như anh Cường vô cùng quan trọng. Anh không chỉ là người chỉ huy trực tiếp mà còn là linh hồn của cả đội.
Nhiệm vụ của anh và đồng đội là:
Bám trụ địa bàn, quan sát và tính toán chính xác các phần tử bắn để bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng.
Duy trì kỷ luật thép trong khẩu đội, đảm bảo vũ khí luôn trong tình trạng sẵn sàng "thông nòng" giữa điều kiện thời tiết sương muối khắc nghiệt.
Vượt qua những cơn đói, những trận mưa pháo dồn dập của đối phương để giữ vững trận địa.
Người ta vẫn nhớ về Thượng sĩ Cường – một KĐT người Tày điềm tĩnh, ít nói nhưng cực kỳ quyết đoán. Những lúc rảnh rỗi hiếm hoi giữa các trận đánh, anh lại kể cho anh em nghe về những mùa lễ hội của người Tày, về bát rượu ngô nồng ấm, giúp những người lính trẻ vơi đi nỗi nhớ nhà.
Năm 1986, khi nhiệm vụ bảo vệ biên cương tạm lắng, Hoàng Văn Cường xuất ngũ. Ba năm quân ngũ (1983 - 1986) tuy không quá dài nhưng đã rèn luyện anh thành một con người đầy bản lĩnh.
Rời tay súng, anh trở về với cuộc sống đời thường, mang theo chất thép của chiến trường A về xây dựng quê hương. Dù trong thời chiến hay thời bình, người khẩu đội trưởng năm xưa vẫn giữ đúng tác phong của một người lính: Thẳng thắn, trung thực và luôn hết mình vì cộng đồng.
Câu chuyện của ông Hoàng Văn Cường không chỉ là hồi ức về một thời hoa lửa, mà còn là minh chứng cho sự đoàn kết của các dân tộc anh em trong sự nghiệp bảo vệ Tổ quốc. Hình ảnh người chiến sĩ dân tộc Tày trên đỉnh cao biên giới năm ấy mãi là một nốt nhạc hào hùng trong bản trường ca của những người lính giữ biên cương.


