Cựu chiến binh

Cành san hô và lời thề giữ biển

Giữa trùng khơi đại dương, nơi những hòn đảo chìm, đảo nổi đứng vững trước sóng to gió lớn, có những người lính hải quân đã dâng hiến tuổi thanh xuân để giữ gìn chủ quyền biển đảo. Câu chuyện đưa ta về những năm tháng đối mặt với hiểm nguy, nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ cách nhau bằng một ánh mắt kiên cường và tình yêu máu thịt với biển trời Việt Nam.

20/03/2026SƯU TẦM (LỤC YÊN)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm đó, tôi tham gia nhiệm vụ bảo vệ và xây dựng tại cụm đảo Trường Sa. Giữa biển khơi mênh mông, cái nắng cháy da và vị mặn của muối biển thấm vào từng thớ thịt. Chúng tôi sống trên những con tàu và những nhà giàn sơ khai, nơi mỗi trận bão đi qua là một lần thử thách ý chí sắt đá của con người.

Tôi nhớ nhất anh Hải, tiểu đội trưởng của tôi. Anh quê ở vùng biển miền Trung, nước da đen sạm vì nắng gió nhưng nụ cười lúc nào cũng hiền hậu. Anh có một báu vật là cành san hô trắng muốt nhặt được dưới đáy biển, anh bảo: "Cái này để dành khi nào về phép tặng người yêu, bảo cô ấy rằng biển mình đẹp lắm, anh giữ biển cũng là giữ lấy tình yêu của đôi ta."

Một buổi chiều giông bão nổi lên, tàu chúng tôi gặp sự cố giữa lúc phải đối mặt với sự áp sát của tàu lạ xâm phạm vùng biển. Tình thế cực kỳ căng thẳng. Anh Hải cùng một tổ chiến sĩ xung phong lên boong để xử lý dây neo và khẳng định vị trí chủ quyền. Những con sóng dữ cao bằng mái nhà đổ ụp xuống, con tàu chao đảo như muốn lật úp.

Trong lúc giằng co với thiên nhiên và sự khiêu khích của kẻ thù, một luồng sóng lừng bất ngờ hất văng anh Hải xuống biển. Chúng tôi điên cuồng tìm kiếm giữa màn đêm đen kịt và tiếng gầm rú của sóng gió, nhưng biển cả đã ôm lấy anh vào lòng.

Sáng hôm sau, khi biển lặng, chúng tôi tìm thấy chiếc ba lô của anh còn sót lại trên tàu. Bên trong, cành san hô trắng vẫn nằm đó, thanh khiết và bền bỉ. Anh Hải đã không thể mang món quà ấy về cho người yêu, nhưng anh đã hóa thân thành một cột mốc sống dưới đáy đại dương để canh giữ biển trời cho Tổ quốc.

Mỗi khi đứng trước biển, nhìn những con sóng bạc đầu xô vào ghềnh đá, tôi lại như thấy gương mặt anh Hải mỉm cười. Máu của các anh đã hòa vào muối mặn, để màu xanh của biển cả mãi mãi bình yên dưới lá cờ đỏ sao vàng tung bay trước gió.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn