CÁNH SÓNG TRÊN THÀNH CỔ VÀ NGƯỜI CHIẾN SĨ HẢI LĂNG
Câu chuyện kể về liệt sĩ Hoàng Văn Núm — người con của huyện Tràng Định, Lạng Sơn. Nhập ngũ cuối năm 1969, anh đã cùng đơn vị Quân khu 1 tiến vào "chảo lửa" Quảng Trị năm 1972. Truyện khắc họa tình đồng chí và sự hy sinh của anh tại mảnh đất Hải Lăng qua lời kể của người đồng đội giữ đài vô tuyến Hoàng Sỹ Toan.
CHƯƠNG 1: NHỮNG NGƯỜI ĐỒNG HƯƠNG TRÊN ĐƯỜNG RA TIỀN TUYẾN
Cuối năm 1969, khi những cơn gió lạnh tràn về vùng biên ải, hai chàng trai trẻ xứ Lạng là Hoàng Văn Núm và Hoàng Sỹ Toan cùng gác lại niềm riêng để lên đường tòng quân. Anh Núm rời Tràng Định – vùng đất của những chiến công đường số 4 anh hùng, còn anh Toan rời Văn Quan để gia nhập vào đội hình của Quân khu 1.
Cùng nhập ngũ vào tháng 12 năm 1969, họ đã bên nhau suốt những ngày huấn luyện gian khổ. Trong khi Hoàng Sỹ Toan được đào tạo nghiệp vụ thông tin, trở thành Đài phó đài 15w với quân hàm Trung sỹ, thì Hoàng Văn Núm là người chiến sĩ trực tiếp cầm súng trên mặt trận. Dù nhiệm vụ khác nhau, nhưng sợi dây tình cảm đồng hương và quân ngũ đã gắn kết họ như anh em ruột thịt.
— "Núm này, mình đi chuyến này là vào nơi ác liệt nhất. Chú ở tuyến đầu cố giữ mình, có tin tức gì tôi sẽ truyền đi khắp các mặt trận" — Anh Toan siết chặt tay bạn trước giờ xuất kích.
CHƯƠNG 2: "CHẢO LỬA" QUẢNG TRỊ 1972
Năm 1972, lịch sử ghi dấu bằng cuộc chiến đấu 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị đầy bi tráng. Đơn vị của anh Núm và anh Toan có mặt tại địa bàn Hải Lăng — cửa ngõ phía Nam của tỉnh, nơi diễn ra những trận giằng co khốc liệt giữa ta và địch.
Hải Lăng những ngày ấy rực lửa bởi bom tọa độ và pháo bầy. Trong khi Trung sỹ Toan cùng đài vô tuyến 15w nỗ lực giữ vững cánh sóng thông tin giữa làn mưa bom, thì Hoàng Văn Núm cùng đơn vị kiên cường bám trụ từng công sự, từng mét đất. Giữa cái nắng cháy da của dải đất miền Trung và mùi thuốc súng khét lẹt, người chiến sĩ Tràng Định vẫn giữ vững bản lĩnh của người con phố núi, dũng cảm đối mặt với hỏa lực dày đặc của đối phương.
CHƯƠNG 3: HY SINH TRONG MÙA HÈ ĐỎ LỬA
Giữa lúc cuộc chiến đấu tại mặt trận Quảng Trị bước vào giai đoạn quyết liệt nhất năm 1972, Hoàng Văn Núm đã anh dũng hy sinh. Anh ngã xuống ngay trên mảnh đất Hải Lăng, nơi máu của hàng ngàn chiến sĩ đã hòa vào dòng sông Nhung, sông Nhùng để giữ vững độc lập cho Tổ quốc.
Sự ra đi của anh để lại nỗi đau thắt lòng cho đồng đội. Giữa khói lửa mịt mù, anh Toan và đơn vị đã cố gắng tổ chức mai táng anh tại mảnh đất Hải Lăng, Quảng Trị. Anh nằm lại đó, vĩnh viễn hóa thân vào đất mẹ miền Trung, gửi lại tuổi thanh xuân rực rỡ nhất sau 3 năm binh nghiệp tận tụy.
CHƯƠNG 4: NỖI NIỀM CỦA NGƯỜI CHIẾN SĨ THÔNG TIN GIÀ
Chiến tranh khép lại, ông Hoàng Sỹ Toan trở về quê hương tại xã Xuân Mai, huyện Văn Quan, Lạng Sơn. Dù thời gian đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, nhưng ký ức về người bạn đồng lứa Hoàng Văn Núm chưa bao giờ phai nhạt trong lòng người cựu đài phó.
Suốt mấy mươi năm qua, ông Toan vẫn đau đáu một nỗi niềm về người đồng đội nằm lại đất khách. Ông nhớ rõ ngày hai đứa cùng lên đường (22/12/1969), nhớ quê hương Tràng Định của Núm và đặc biệt là địa danh Hải Lăng — nơi ông đã tiễn đưa bạn vào lòng đất lạnh giữa mùa hè năm 1972. Đối với ông, đó là một phần xương máu của tuổi trẻ Quân khu 1 gửi lại miền Trung nắng gió.
Ở tuổi già, ông Toan mong muốn qua những dòng hồi ức này, gia đình liệt sĩ Hoàng Văn Núm tại Tràng Định sẽ có thêm manh mối để tìm lại người con ưu tú của gia đình. Ông tin rằng, linh hồn của Núm sẽ luôn thanh thản khi biết rằng đồng đội và quê hương vẫn luôn ghi nhớ tên anh trong những trang sử hào hùng.
Thông tin người cung cấp:
Tên người cung cấp: Hoàng Sỹ Toan (Năm sinh: 1948)
Số điện thoại: 0256 530 973
Địa chỉ: Xã Xuân Mai - huyện Văn Quan - tỉnh Lạng Sơn
Năm nhập ngũ: 1969 (Cấp bậc: Trung sỹ, Chức vụ: Đài phó đài 15w)
Đơn vị: Quân khu 1



