CÁNH TAY BỎ LẠI TRÊN ĐỒI ĐÔNG KHÊ
Sáng hôm ấy, sương phủ trắng dãy núi đá ở Đông Khê. Trong màu sương lạnh, bóng dáng những người lính đội mũ nan, khoác áo chàm, lặng lẽ tiến về phía trận địa. Đứng đầu trung đội là một chàng trai dáng người nhỏ nhưng đôi mắt sáng như lửa: La Văn Cầu.
Tiếng pháo địch từ xa nổ dồn dập, rung chuyển cả mặt đất. Cầu siết chặt khẩu súng, quay sang đồng đội:
“Đồi ni mà không chiếm được… biên giới mình còn bị giày xéo!”
Cả tiểu đội gật đầu. Lời nói của Cầu như một mệnh lệnh không thể từ chối.
Khi trận đánh bắt đầu, quân Pháp cố thủ trong lô cốt bê tông kiên cố. Ta quyết tâm phá cửa mở đường. Cầu ôm bộc phá, lao lên giữa làn đạn. Bỗng một vụ nổ lớn hất anh về phía sau. Khi tỉnh lại, Cầu thấy cánh tay phải của mình gần như chỉ còn dính một lớp da mỏng.
Máu chảy nóng rát. Đau đến mức hoa mắt.
Đồng đội chạy tới hét lên:
“Cầu! Rút về sau! Để tụi tôi làm!”
Nhưng La Văn Cầu lắc đầu, giọng khàn mà cứng như đá núi:
“Không! Cửa chưa mở thì tui chưa lùi. Mất tay… còn chân. Mất máu… còn trái tim!”
Anh cố nâng bộc phá lên, nhưng cánh tay bị thương buông thõng. Cầu nghiến răng, hét rền vang:
“Chặt đi! Chặt cánh tay ni cho tôi! Còn thời gian mô nữa!”
Đồng đội sững người. Không ai dám làm. Nhưng Cầu quát lớn:
“Vì Tổ quốc! Chặt đi!!!”
Lưỡi dao sắc lạnh. Một nhát. Rồi hai nhát.
Cánh tay phải của La Văn Cầu… rơi xuống đất.
Anh không kêu một tiếng. Không một tiếng.
Ngược lại, anh bật dậy như một mũi tên:
“Cửa mở! Theo tôi!!!”
Anh kẹp bộc phá vào nách, lao lên. Tiếng nổ chói tai xé tan phòng tuyến địch. Khói bụi mịt mù. Trong làn khói đó, La Văn Cầu ngã xuống, nở một nụ cười rạng rỡ:
“Xong rồi… đồng chí ơi…”
Trận Đông Khê giành thắng lợi, mở đầu chiến dịch Biên giới 1950 lừng lẫy.
Trong báo cáo gửi Trung ương, người ta chỉ viết một câu:
“La Văn Cầu – người chiến sĩ bỏ lại cánh tay, nhưng giữ trọn lời thề với Tổ quốc.”
Từ hôm ấy, cái tên La Văn Cầu không chỉ là tên một con người, mà là tên của một khí phách, một lời nhắc nhở:
Đất nước này được giữ bằng xương máu thật – của những con người thật.



