Cánh Tay Còn Lại
Trận đánh Đông Khê trong Chiến dịch Biên giới Thu - Đông năm 1950
Tháng Chín năm 1950, Đông Khê, Cao Bằng.
Màn sương đêm phủ kín những dãy núi Cao Bằng. Gió len qua các vách đá, mang theo hơi lạnh nhè nhẹ của đầu thu hòa lẫn mùi thuốc súng còn vương trong không khí. Giữa màn sương ấy, những người lính trẻ lặng lẽ kiểm tra lại ba lô, súng đạn và từng khối bộc phá. Họ biết rằng phía trước là cứ điểm kiên cố của quân địch.
Trong hàng quân có một người lính với ánh mắt kiên nghị và gương mặt đầy quyết tâm – La Văn Cầu.
Anh ôm khối bộc phá nặng trên vai, khẽ mỉm cười:
– Chỉ cần mở được đường, đồng đội sẽ tiến lên.
Mệnh lệnh xuất kích vang lên.
Tiếng súng nổ xé tan màn đêm. Đạn từ lô cốt địch bắn ra như mưa. Đất đá tung lên mù mịt. Từng người lính lao về phía trước, lợi dụng từng tảng đá, từng gốc cây để áp sát mục tiêu.
La Văn Cầu vẫn ôm chặt khối bộc phá chạy lên.
Bất ngờ...
Một tiếng nổ chát chúa vang lên.
Một viên đạn xuyên qua cánh tay phải của anh. Máu đỏ thẫm chảy xuống cánh tay, nhuộm cả chiếc áo bạc màu. Cánh tay gần như chỉ còn dính lại bằng một mảng da.
Đồng đội lao đến:
– Cầu! Lùi lại! Để chúng tôi!
Anh nghiến chặt răng, lắc đầu:
– Không... phải phá được lô cốt!
Nhưng cánh tay bị thương cứ đung đưa, khiến anh không thể tiếp tục ôm bộc phá.
Đau đớn đến mức mồ hôi túa ra trên trán, anh nhìn cánh tay đã nát của mình rồi quay sang người đồng đội, nói bằng giọng dứt khoát:
– Đồng chí... chặt giúp tôi cánh tay!
Người đồng đội sững sờ:
– Không được! Cậu sẽ chết mất!
La Văn Cầu quát lớn giữa tiếng bom:
– Chặt đi! Đừng để lỡ thời cơ!
Sau vài giây nghẹn ngào, người đồng đội buộc chặt ga-rô rồi cắt rời phần cánh tay đã không thể cứu được.
La Văn Cầu cắn chặt môi, không kêu một tiếng.
Anh chuyển khối bộc phá sang cánh tay còn lại, tiếp tục bò về phía lô cốt.
Từng mét...
Rồi từng mét nữa...
Đạn vẫn cày nát mặt đất xung quanh.
Cuối cùng, anh nhét được khối bộc phá vào lỗ châu mai, giật nụ xòe rồi lăn người sang một bên.
Một tiếng nổ dữ dội vang lên.
Khói bụi mù mịt.
Lô cốt bị phá tung.
Tiếng xung phong vang dậy khắp sườn núi.
– Xung phong!
Đồng đội ào lên như thác lũ, đánh chiếm cứ điểm. Lá cờ chiến thắng tung bay giữa khói súng.
La Văn Cầu nằm trên mặt đất, gương mặt tái nhợt vì mất máu. Anh nhìn lá cờ đang phấp phới rồi nở một nụ cười rất nhẹ.
Nhiều năm sau, chiến tranh đã lùi xa.
Người ta thường nhắc đến La Văn Cầu như một Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân với chiến công hiển hách. Nhưng điều khiến nhiều người khâm phục hơn cả không chỉ là lòng dũng cảm, mà là ý chí sắt đá của một người lính đặt nhiệm vụ và đồng đội lên trên nỗi đau của chính mình.
Có những chiến công được ghi bằng huân chương.
Có những chiến công được ghi bằng máu.
Còn chiến công của La Văn Cầu được ghi bằng cả một cánh tay để đổi lấy con đường tiến công cho đồng đội và góp phần làm nên chiến thắng của dân tộc.
Đến hôm nay, khi đất nước đã hòa bình, câu chuyện ấy vẫn nhắc nhở thế hệ trẻ rằng độc lập không phải điều tự nhiên có được. Đó là thành quả được đánh đổi bằng lòng dũng cảm, sự hy sinh và tình yêu Tổ quốc của biết bao người đi trước.
Truyện được sáng tác dựa trên câu chuyện có thật về Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân La Văn Cầu. Một số lời thoại và chi tiết miêu tả được hư cấu nhằm tăng tính nghệ thuật.


