Bài viết

CÁNH TAY CÒN LẠI CỦA NGƯỜI ANH HÙNG

Nghệ An02/07/2026Nguyễn Thị Xuân Quỳnh (Trường mầm non Diễn An)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cánh tay còn lại của người anh hùng

Những ngày tháng Bảy, khi tiếng ve ngân vang trên những hàng phượng đỏ và những nén hương tri ân được thắp lên tại các nghĩa trang liệt sĩ, tôi lại nhớ đến câu chuyện về Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân La Văn Cầu – một người thương binh đã để lại dấu ấn bất diệt trong lịch sử dân tộc.

La Văn Cầu sinh năm 1932 trong một gia đình dân tộc Tày nghèo ở Cao Bằng. Lớn lên giữa những năm tháng đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh, ông sớm tham gia cách mạng với khát vọng giành độc lập cho Tổ quốc.

Năm 1950, trong Chiến dịch Biên giới, đơn vị của ông nhận nhiệm vụ đánh cứ điểm Đông Khê – một vị trí phòng thủ kiên cố của thực dân Pháp. Để mở đường cho đồng đội xung phong, La Văn Cầu được giao mang bộc phá phá hàng rào địch.

Cuộc chiến diễn ra vô cùng ác liệt. Đạn pháo và súng máy của quân địch bắn xối xả. Khi chỉ còn cách mục tiêu vài chục mét, một viên đạn đã bắn trúng cánh tay phải của ông, khiến cánh tay gần như đứt lìa, máu chảy đầm đìa.

Cơn đau buốt khiến ai cũng nghĩ ông sẽ gục ngã. Nhưng giữa lằn ranh sinh tử, La Văn Cầu chỉ nghĩ đến nhiệm vụ. Ông kiên quyết không lùi bước. Để tiếp tục chiến đấu, ông đề nghị đồng đội chặt đứt phần cánh tay còn dính lại để không vướng víu. Sau đó, bằng cánh tay còn lại, ông ôm khối bộc phá lao lên phía trước.

Khối bộc phá phát nổ, phá tung hàng rào kiên cố, mở đường cho bộ đội xung phong tiêu diệt cứ điểm Đông Khê, góp phần làm nên thắng lợi của Chiến dịch Biên giới năm 1950.

Sau trận đánh, La Văn Cầu trở thành một thương binh mất đi một cánh tay. Nhưng điều ông mất chỉ là một phần cơ thể, còn ý chí, lòng yêu nước và niềm tin vào độc lập dân tộc thì chưa bao giờ suy giảm.

Trở về cuộc sống đời thường, người thương binh năm xưa không chọn nghỉ ngơi mà tiếp tục cống hiến. Ông tích cực tham gia công tác xã hội, gặp gỡ, nói chuyện với thế hệ trẻ, kể về những năm tháng chiến tranh bằng chính những ký ức chân thực của mình. Cánh tay còn lại của ông vẫn miệt mài bắt tay đồng đội, nâng niu những lá thư của học sinh và truyền đi ngọn lửa yêu nước cho biết bao thế hệ.

Mỗi lần được hỏi điều gì là quý giá nhất sau chiến tranh, ông đều khẳng định rằng đó chính là hòa bình. Bởi hòa bình được đánh đổi bằng máu, nước mắt và cả tuổi thanh xuân của biết bao người lính.

Câu chuyện về La Văn Cầu không chỉ là câu chuyện của một thương binh, mà còn là biểu tượng của lòng quả cảm, của ý chí "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh". Hình ảnh người chiến sĩ với một cánh tay còn lại nhưng vẫn ôm bộc phá lao vào trận địa đã trở thành biểu tượng bất tử của chủ nghĩa anh hùng cách mạng Việt Nam.

Ngày nay, chiến tranh đã lùi xa, nhưng những thương binh, bệnh binh vẫn mang trên mình những vết thương không bao giờ lành hẳn. Họ là những chứng nhân sống của lịch sử, là những người đã hiến dâng một phần xương máu để đất nước có được hòa bình, độc lập và phát triển.

Mỗi chúng ta, đặc biệt là thế hệ trẻ, cần biết trân trọng quá khứ, biết ơn những người có công với cách mạng và sống có trách nhiệm với Tổ quốc. Đó cũng là cách thiết thực nhất để tiếp nối ngọn lửa của những năm tháng "hoa lửa" và gìn giữ những giá trị thiêng liêng mà các thế hệ cha anh đã đánh đổi bằng cả cuộc đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CÁNH TAY CÒN LẠI CỦA NGƯỜI ANH HÙNG | Câu chuyện thời hoa lửa