Cựu chiến binh

CÁNH TAY CÒN LẠI VÀ CÁNH ĐỒNG QUÊ (1)

Mất một cánh tay nơi chiến trường, người lính quê lúa trở về học cách làm ruộng, làm người, làm trụ cột gia đình chỉ bằng một cánh tay còn lại.

Hưng Yên14/12/2025Bùi Văn Tuân (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đỗ Văn Bình mất cánh tay phải trong một trận pháo kích. Khi tỉnh lại trong bệnh xá, anh nhìn khoảng không bên phải mình rất lâu. Không đau như tưởng, chỉ trống rỗng.

Ngày về quê, người ta nhìn anh bằng ánh mắt ái ngại. Một người đàn ông trẻ, cụt tay, giữa làng thuần nông – sống thế nào?

Bình không trả lời ai. Anh tự hỏi chính mình.

Những ngày đầu ra đồng, anh ngồi trên bờ ruộng nhìn người khác làm. Tay trái vụng về, mọi động tác đều chậm. Anh tập cầm cuốc, tập gánh nước. Ngã lên ngã xuống.

Có lần, anh ném cái cuốc xuống ruộng, khóc như một đứa trẻ.

Cao trào của câu chuyện đến vào mùa gặt đầu tiên. Lúa chín rộ, nhà neo người. Bình bảo vợ:
– Để tôi ra gặt.

Anh gặt bằng tay trái. Mỗi nhát liềm chậm, nhưng chắc. Máu từ bàn tay rỉ ra. Anh không dừng.

Chiều hôm ấy, ruộng nhà Bình gặt xong. Anh ngồi bệt xuống bờ, nhìn đống lúa, thở dốc, mồ hôi hòa nước mắt.

– Tôi còn làm được – anh nói, như tự nhắc mình.

Cánh tay còn lại của anh không chỉ gặt lúa. Nó gánh cả gia đình, cả niềm tin rằng: chiến tranh không thể cướp đi phẩm giá con người.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CÁNH TAY CÒN LẠI VÀ CÁNH ĐỒNG QUÊ (1) | Câu chuyện thời hoa lửa