Cánh tay còn lại và những lời thề nơi rừng Sài Gòn – Anh hùng Đoàn Phước Truyền
1. Tên bài viết:
Cánh tay còn lại và những lời thề nơi rừng Sài Gòn – Anh hùng Đoàn Phước Truyền
2. Họ và tên nhân chứng:
Đại tá, Anh hùng LLVT nhân dân Đoàn Phước Truyền
3. Đoạn mô tả ngắn:
Bài viết kể về Đại tá Đoàn Phước Truyền – một chiến sĩ đặc công của Đoàn 180 An ninh vũ trang miền Nam. Bị thương nặng, mất cánh tay phải ở tuổi 21, nhưng ông vẫn tiếp tục chiến đấu, lập nhiều chiến công, và được phong tặng Anh hùng LLVT nhân dân. Bài viết cũng kể về nỗi day dứt khi chưa tìm được hài cốt 80 liệt sĩ của đơn vị.
4. Nội dung bài viết:
Ở tuổi 75, mang trên mình 9 vết thương, mất 92% sức khỏe, cánh tay phải không còn, bàn tay trái cũng bị thương, nhưng mỗi lần trở về thăm chiến trường xưa, ông lại lặng lẽ hành trình ngược về miền ký ức chiến tranh. Đó là Đại tá, Anh hùng LLVT nhân dân Đoàn Phước Truyền, cựu sĩ quan an ninh Đoàn 180.
Ông sinh năm 1947 tại xã Tân Mỹ, huyện Lấp Vò, Đồng Tháp, trong gia đình giàu truyền thống cách mạng: bố tham gia hai cuộc kháng chiến, mất khi ông hơn 10 tuổi; 8 anh em, 4 liệt sĩ; mẹ được phong Bà mẹ Việt Nam anh hùng. Năm 1963, 16 tuổi, ông làm giao liên, nắm tình hình địch, chuyển tài liệu, rải truyền đơn. Sau đó, ông thoát ly, vào bộ đội địa phương huyện Lấp Vò. Năm 1964, được cử đi học báo vụ, nhưng bị địch phục kích. Ông xin ra Đoàn 70 An ninh vũ trang miền, tiền thân của Đoàn 180.
Tháng 6/1965, ông biên chế vào C1, D3, Đoàn 70. Từ tháng 6/1963 đến 4/1975, ông tham gia trên 25 trận, diệt 22 tên địch, bắn cháy và chỉ huy tiểu đội gài mìn phá hủy 4 xe tăng, bắn rơi 1 máy bay lên thẳng. Ông được phong tặng nhiều huân huy chương, 5 lần danh hiệu Dũng sĩ diệt Mỹ, Dũng sĩ diệt xe tăng.
Năm 1966, đơn vị được cấp 4 khẩu B40. Ông là người đầu tiên dùng B40 bắn cháy xe tăng Mỹ. Mùa khô 1966 – 1967, trong trận càn Junction City, địch dùng hàng trăm xe tăng. Ông kể: “Để diệt xe tăng an toàn nhất thì đứng cách 35 – 40 mét. Để chắc ăn, tôi áp sát cách 10 mét nổ súng, chiếc tăng bốc cháy.” Đó là lần đầu Đoàn 180 tiêu diệt xe tăng Mỹ.
Tháng 7/1968, trong một trận đánh, ông bị trái pháo nổ đứt gần hết cánh tay phải. “Tôi bảo y tá dùng kéo cắt bỏ cánh tay bị thương để khỏi vướng cây rừng và tiếp tục chiến đấu. Tôi điều đơn vị ra khỏi tầm pháo rồi sau đó mất máu, ngất đi.” Phải cắt bỏ cánh tay khi mới 21 tuổi, ông chuyển sang làm chính trị viên phó Đội 1. Sau giải phóng, ông chuyển ngành làm công tác bảo vệ chính trị nội bộ Tỉnh ủy Đồng Tháp.
50 năm qua, ông luôn đau đáu tìm hài cốt hơn 80 liệt sĩ của Đoàn 180 vẫn nằm đâu đó trên mảnh đất Tây Ninh. “Mình may mắn hơn đồng đội, còn được hưởng niềm vui thống nhất. Nỗi đau đáu là mong tìm được các anh,” ông chia sẻ. Đoàn Phước Truyền – người anh hùng mất cánh tay nhưng không mất ý chí – mãi là tấm gương sáng cho thế hệ sau.



