Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

"Cánh tay còn lại vẫn siết chặt lá cờ"

Trong Chiến dịch Biên giới năm 1950, người chiến sĩ trẻ La Văn Cầu đã lập nên một kỳ tích khi bị đạn bắn gần đứt cánh tay nhưng vẫn tiếp tục ôm bộc phá mở đường cho đơn vị tiến công cứ điểm Đông Khê. Qua chính lời kể của ông nhiều năm sau chiến tranh, thế hệ hôm nay hiểu hơn về ý chí phi thường của người lính Cụ Hồ trong những năm tháng "hoa lửa".

Gia Lai06/07/2026Vũ Văn Hảo (Đoàn xã Ia Hrú)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sinh năm 1931 tại huyện Trùng Khánh, tỉnh Cao Bằng, La Văn Cầu là người dân tộc Tày. Tuổi thơ của ông gắn liền với những ngày quê hương bị thực dân Pháp chiếm đóng. Chứng kiến cảnh đồng bào bị áp bức, làng bản bị cướp phá, ông sớm tham gia lực lượng cách mạng khi mới mười sáu tuổi.

Trong các buổi nói chuyện với học sinh, sinh viên sau này, La Văn Cầu thường kể rằng những ngày đầu vào bộ đội, điều ông mang theo không phải là nỗi sợ mà là khát vọng giành lại độc lập cho quê hương.

Năm 1950, quân đội ta mở Chiến dịch Biên giới nhằm tiêu diệt hệ thống cứ điểm Đông Khê, mở thông đường liên lạc với nước bạn Trung Quốc.

Đơn vị của La Văn Cầu được giao nhiệm vụ đặc biệt nguy hiểm: dùng bộc phá đánh sập hàng rào thép gai và lô cốt của địch để bộ đội xung phong.

Đêm trước trận đánh, trời mưa rất lớn. Những con đường rừng trơn trượt khiến việc vận chuyển bộc phá vô cùng khó khăn. Ông kể rằng mỗi chiến sĩ đều hiểu rất rõ, người mang bộc phá luôn là mục tiêu đầu tiên mà địch tìm cách tiêu diệt.

Khi trận đánh bắt đầu, hỏa lực từ các lô cốt địch bắn xuống dữ dội như mưa.

La Văn Cầu ôm khối bộc phá nặng hàng chục kilôgam, lợi dụng từng mô đất, từng hố bom để bò về phía hàng rào.

Khoảng cách chỉ còn vài mét thì một viên đạn từ lô cốt địch bắn trúng cánh tay phải của ông.

Ông ngã xuống.

Máu chảy rất nhiều.

Cánh tay gần như chỉ còn dính lại bằng một mảng da.

Trong nhiều cuộc giao lưu truyền thống, La Văn Cầu kể rằng lúc ấy ông chỉ nghĩ đến một điều:

"Nếu mình dừng lại thì cả đơn vị sẽ bị chặn trước hàng rào, nhiều đồng đội sẽ hy sinh."

Ông cố gắng đứng dậy nhưng cánh tay bị thương không còn cử động được.

Đau đớn đến mức gần như ngất lịm, ông gọi đồng đội:

"Các đồng chí... chặt giúp tôi cánh tay..."

Người đồng đội không ai nỡ làm.

La Văn Cầu liền dùng tay còn lại ôm lấy khối bộc phá, tiếp tục bò từng chút một về phía mục tiêu.

Mỗi mét đường là một lần máu từ vết thương thấm đỏ mặt đất.

Cuối cùng ông cũng đặt được khối bộc phá đúng vị trí.

Một tiếng nổ lớn vang lên.

Hàng rào thép gai bị phá tung.

Ngay lập tức, bộ đội ta đồng loạt xung phong.

Trận đánh kết thúc thắng lợi.

Cứ điểm Đông Khê bị tiêu diệt, mở đầu cho thắng lợi vang dội của Chiến dịch Biên giới năm 1950.

Sau trận đánh, La Văn Cầu được đưa đi cấp cứu.

Các bác sĩ buộc phải cắt bỏ cánh tay bị thương để giữ mạng sống.

Trong nhiều lần được hỏi có hối hận không, ông luôn mỉm cười:

"Nếu được chọn lại, tôi vẫn làm như vậy. Vì độc lập của đất nước, mất một cánh tay có đáng gì."

Sau hòa bình, La Văn Cầu tiếp tục công tác trong quân đội rồi nghỉ hưu.

Ông dành nhiều năm đi khắp các trường học, đơn vị quân đội để kể lại câu chuyện của chính mình.

Ông không kể để ca ngợi bản thân mà để nhắc thế hệ trẻ rằng độc lập hôm nay được đánh đổi bằng máu của biết bao người.

Có lần, khi một học sinh hỏi:

"Lúc đó bác có sợ chết không?"

Ông cười hiền rồi đáp:

"Ai cũng biết sợ chứ. Nhưng tình yêu nước lớn hơn nỗi sợ."

Câu trả lời giản dị ấy khiến cả hội trường lặng đi.

Cho đến cuối đời, La Văn Cầu vẫn giữ tác phong của một người lính: giản dị, khiêm nhường và luôn nhắc thế hệ trẻ phải học tập, lao động thật tốt để xứng đáng với những người đã ngã xuống.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn