CÁNH TAY CÒN LẠI VỚI TỔ QUỐC
Câu chuyện ca ngợi tinh thần dũng cảm, ý chí kiên cường của La Văn Cầu – người chiến sĩ đã tự chặt cánh tay bị thương để tiếp tục chiến đấu.
Ông Hoàng Văn Tín kể lại, giọng trầm nhưng đầy xúc động:
“Chiến dịch Biên giới năm 1950 là một trong những chiến dịch ác liệt nhất mà tôi từng tham gia. Trong những ngày tháng ấy, tôi đã chứng kiến một con người mà suốt đời không thể quên – La Văn Cầu.”
Trong trận đánh vào cứ điểm Đông Khê, đơn vị của ông nhận nhiệm vụ tấn công vào vị trí trọng yếu của địch. Đây là nơi phòng thủ rất kiên cố, hỏa lực dày đặc.
La Văn Cầu khi đó là một chiến sĩ trẻ, khỏe mạnh, luôn xung phong đi đầu trong mọi nhiệm vụ.
Khi trận đánh diễn ra, địch bắn trả dữ dội. Trong lúc tiếp cận mục tiêu, La Văn Cầu bị trúng đạn, cánh tay bị thương nặng, gần như không thể cử động.
Máu chảy nhiều, nhưng anh không lùi lại.
Ông Tín kể, giọng nghẹn lại:
“Chúng tôi khuyên anh lui về phía sau để băng bó, nhưng anh kiên quyết từ chối.”
Nhiệm vụ của anh là mang bộc phá để phá lô cốt địch. Nếu không hoàn thành, cả đơn vị sẽ gặp nguy hiểm.
Trong tình thế khẩn cấp, La Văn Cầu đã đưa ra một quyết định khiến tất cả sững sờ.
Anh yêu cầu đồng đội… chặt đứt cánh tay bị thương để tiếp tục chiến đấu.
Không ai dám làm.
Nhưng anh kiên quyết:
“Chặt đi! Không kịp nữa rồi!”
Cuối cùng, cánh tay bị thương được xử lý. Nén đau đớn, La Văn Cầu dùng tay còn lại ôm bộc phá, lao lên phía trước.
Giữa làn đạn dày đặc, anh tiếp cận được mục tiêu và đặt bộc phá thành công.
Một tiếng nổ lớn vang lên.
Lô cốt địch bị phá hủy, mở đường cho đơn vị xung phong, giành thắng lợi.
Ông Tín xúc động:
“Chúng tôi đã chiến thắng, nhưng cái giá phải trả là quá lớn. Và trong chiến thắng ấy, có sự hi sinh, ý chí phi thường của La Văn Cầu.”
Sau này, khi nhắc đến anh, mọi người không chỉ nhớ đến hành động anh dũng, mà còn nhớ đến tinh thần “còn người là còn chiến đấu”.



