CÁNH TAY CÒN LẠI VỚI TỔ QUỐC
Câu chuyện về Anh hùng LLVTND La Văn Cầu – người chiến sĩ đã tự chặt cánh tay bị thương để tiếp tục ôm bộc phá đánh lô cốt địch trong Chiến dịch Biên giới năm 1950 – là biểu tượng bất diệt của tinh thần quyết tử vì Tổ quốc.
Người chiến sĩ chặt cánh tay để giữ lời thề trước Tổ quốc
Lịch sử dân tộc Việt Nam được viết nên không chỉ bằng những chiến công, mà còn bằng máu, bằng ý chí và bằng những quyết định phi thường trong khoảnh khắc sinh tử. Một trong những câu chuyện khiến nhiều thế hệ xúc động suốt hơn bảy thập kỷ qua chính là hành động anh dũng của Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân La Văn Cầu trong Chiến dịch Biên giới năm 1950.
La Văn Cầu sinh năm 1932 tại Cao Bằng. Ông tham gia cách mạng từ khi còn rất trẻ và trở thành chiến sĩ Đại đoàn 308 – một trong những đơn vị chủ lực đầu tiên của Quân đội nhân dân Việt Nam.
Tháng 9 năm 1950, trong trận đánh cứ điểm Đông Khê (thuộc Chiến dịch Biên giới), đơn vị của ông được giao nhiệm vụ tiêu diệt lô cốt địch – vị trí hỏa lực quan trọng cản trở bước tiến của bộ đội ta. Khi đang ôm bộc phá lao lên, ông bị trúng đạn, cánh tay phải gần như đứt lìa, chỉ còn dính lại bằng một phần nhỏ da thịt.
Máu chảy nhiều, cơn đau dữ dội, nhưng nếu dừng lại, nhiệm vụ sẽ thất bại, đồng đội phía sau sẽ gặp nguy hiểm. Trong tình huống khẩn cấp ấy, La Văn Cầu đã yêu cầu đồng đội dùng dao chặt đứt phần cánh tay còn dính lại để ông có thể tiếp tục ôm khối bộc phá xông lên phá lô cốt.
Hành động ấy không phải là sự bộc phát liều lĩnh, mà là lựa chọn của một người lính đặt nhiệm vụ và sự sống còn của đồng đội lên trên sinh mạng bản thân. Ông hoàn thành nhiệm vụ, góp phần quan trọng vào thắng lợi của trận Đông Khê – mở đầu cho thắng lợi của toàn chiến dịch.
Năm 1952, khi mới 20 tuổi, La Văn Cầu được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân – một trong những anh hùng trẻ tuổi nhất thời kỳ đó.
Nhưng điều khiến nhiều người kính trọng hơn cả không chỉ là chiến công năm xưa, mà là cách ông sống suốt những năm tháng sau chiến tranh. Mang trên mình thương tật nặng nề, ông vẫn giữ tinh thần lạc quan, giản dị. Trong các cuộc giao lưu với thanh niên, học sinh, ông thường nói:
“Ngày ấy chúng tôi chiến đấu vì độc lập. Hôm nay các cháu học tập, lao động tốt cũng là cách giữ gìn độc lập ấy.”
Câu chuyện của La Văn Cầu không chỉ là biểu tượng của chủ nghĩa anh hùng cách mạng, mà còn là minh chứng cho giá trị của ký ức lịch sử. Nếu những câu chuyện như thế không được kể lại, không được lưu giữ, lịch sử sẽ trở nên khô cứng trong trang sách, thay vì sống động trong trái tim mỗi thế hệ.
Bảo tồn câu chuyện của các nhân chứng lịch sử không phải để khơi lại đau thương, mà để nhắc nhớ về giá trị của hòa bình, của trách nhiệm công dân và của lòng yêu nước trong thời đại mới.
La Văn Cầu đã ra đi năm 2023, nhưng hành động của ông tại Đông Khê năm 1950 vẫn là một trong những biểu tượng mạnh mẽ nhất về ý chí Việt Nam. Mỗi khi nhắc lại câu chuyện ấy, chúng ta không chỉ tưởng nhớ một anh hùng, mà còn tự hỏi mình:
Trong hoàn cảnh của thời bình hôm nay, chúng ta sẽ làm gì để xứng đáng với sự hy sinh ấy?


