CÁNH TAY CÒN, TỔ QUỐC CÒN
Trong Chiến dịch Biên giới năm 1950, chiến sĩ La Văn Cầu bị thương rất nặng. Cánh tay gần như đứt lìa nhưng anh vẫn xin đồng đội chặt hẳn để tiếp tục ôm bộc phá mở đường cho đơn vị xung phong. Tinh thần "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh" ấy đã góp phần làm nên chiến thắng. La Văn Cầu trở thành Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân và là biểu tượng của ý chí chiến đấu phi thường.
Trong lịch sử Quân đội nhân dân Việt Nam có rất nhiều tấm gương chiến đấu dũng cảm, nhưng câu chuyện của La Văn Cầu luôn khiến người nghe xúc động bởi ý chí phi thường và tinh thần sẵn sàng hy sinh vì Tổ quốc.
La Văn Cầu sinh năm 1931 trong một gia đình dân tộc Tày ở Cao Bằng. Tuổi thơ của ông gắn với những năm tháng đất nước bị thực dân Pháp đô hộ. Chứng kiến cảnh nhân dân lầm than, ông sớm tham gia lực lượng cách mạng.
Năm 1950, trong Chiến dịch Biên giới, đơn vị của La Văn Cầu được giao nhiệm vụ tiêu diệt cứ điểm Đông Khê – một vị trí phòng thủ rất kiên cố của quân Pháp.
Muốn mở đường cho bộ đội xung phong, cần có người mang bộc phá đánh sập lô cốt địch. Đây là nhiệm vụ vô cùng nguy hiểm.
La Văn Cầu đã tình nguyện nhận nhiệm vụ.
Khi đang lao lên phía trước, ông bị trúng đạn, cánh tay gần như đứt lìa. Máu chảy rất nhiều, nhưng ông vẫn ôm khối bộc phá tiếp tục bò về phía mục tiêu.
Biết mình khó có thể tiếp tục với cánh tay bị thương, ông đã đề nghị đồng đội dùng dao cắt phần cánh tay gần đứt để mình tiếp tục chiến đấu.
Nhờ tinh thần quyết tử ấy, khối bộc phá đã được đặt đúng vị trí, mở toang cửa mở cho đơn vị xung phong giành thắng lợi.
Sau chiến thắng, La Văn Cầu được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Điều làm nên sự vĩ đại của ông không chỉ là lòng dũng cảm mà còn là tinh thần đặt nhiệm vụ của Tổ quốc lên trên nỗi đau của bản thân. Trong hoàn cảnh sinh tử, ông chỉ nghĩ đến việc làm sao hoàn thành nhiệm vụ, bảo vệ đồng đội và góp phần giành chiến thắng.
Ngày nay, câu chuyện về La Văn Cầu vẫn được kể lại trong các đơn vị quân đội, nhà trường và các buổi sinh hoạt truyền thống như một minh chứng sống động cho ý chí "Không có gì quý hơn độc lập, tự do". Đối với thế hệ trẻ hôm nay, tấm gương của ông nhắc nhở rằng lòng yêu nước không chỉ được thể hiện trong chiến tranh mà còn bằng tinh thần trách nhiệm, ý chí vượt khó, sẵn sàng cống hiến và hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao trong thời bình.


