Cánh tay đẫm máu và ý chí phi thường của anh hùng La Văn Cầu
Kể về ý chí phi thường lòng dũng cảm gan dạ của anh hùng La Văn cầu
CÁNH TAY ĐẪM MÁU VÀ Ý CHÍ PHI THƯỜNG CỦA ANH HÙNG LA VĂN CẦU
Em là Sầm Ngọc Diệp, học sinh Trường PTDTBT Tiểu học Khánh Xuân.
Quê hương Cao Bằng của em là mảnh đất giàu truyền thống cách mạng. Nơi đây đã sinh ra nhiều người con ưu tú góp phần làm nên những trang sử vẻ vang của dân tộc. Trong số đó, người anh hùng mà em vô cùng kính phục là Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân La Văn Cầu.
Mỗi lần được nghe thầy cô kể về cuộc đời và chiến công của ông, em lại cảm thấy vô cùng xúc động và tự hào.
Anh hùng La Văn Cầu sinh năm 1932 tại xã Quang Vinh, huyện Hòa An, tỉnh Cao Bằng. Ông sinh ra trong một gia đình nghèo nhưng giàu lòng yêu nước. Từ nhỏ, ông đã chứng kiến cảnh nhân dân sống dưới ách áp bức của thực dân, phong kiến nên sớm nuôi dưỡng ý chí đấu tranh giải phóng quê hương.
Khi cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp diễn ra, La Văn Cầu đã tham gia quân đội khi tuổi đời còn rất trẻ. Trong quân ngũ, ông luôn là người chiến sĩ dũng cảm, xông pha nơi nguy hiểm nhất và sẵn sàng nhận mọi nhiệm vụ được giao.
Năm 1950, quân ta mở Chiến dịch Biên giới nhằm tiêu diệt sinh lực địch, khai thông biên giới Việt – Trung và mở rộng vùng giải phóng. Một trong những trận đánh quan trọng nhất của chiến dịch là trận Đông Khê.
Đây là cứ điểm kiên cố được quân Pháp xây dựng với nhiều lớp hàng rào thép gai, lô cốt và hỏa lực mạnh. Để giành chiến thắng, bộ đội ta phải phá được tuyến phòng ngự này.
La Văn Cầu được giao nhiệm vụ mang bộc phá đánh mở cửa đột phá cho đơn vị tiến công. Đêm trước trận đánh, các chiến sĩ ngồi bên nhau bàn bạc kế hoạch chiến đấu. Ai cũng hiểu rằng nhiệm vụ phía trước vô cùng nguy hiểm. Nhưng không ai nao núng. Họ đều mang trong tim một niềm tin mãnh liệt rằng nhất định phải giành chiến thắng. Khi trận đánh bắt đầu, hỏa lực địch bắn ra dữ dội. Đạn bay dày đặc như mưa. Đất đá tung lên mù mịt. Nhiều chiến sĩ bị thương nhưng vẫn tiếp tục tiến lên. Giữa làn đạn ác liệt ấy, La Văn Cầu ôm khối bộc phá nặng trên vai, từng bước bò về phía hàng rào địch. Bất ngờ, một viên đạn bắn trúng cánh tay phải của ông. Máu chảy rất nhiều. Cánh tay bị dập nát khiến ông đau đớn vô cùng.
Nhưng điều kỳ diệu là người chiến sĩ trẻ ấy không hề lùi bước. Ông biết rằng nếu dừng lại, nhiệm vụ có thể thất bại, đồng đội phía sau sẽ gặp nguy hiểm. Vì vậy, ông vẫn tiếp tục tiến về phía trước. Vết thương ngày càng nghiêm trọng. Phần cánh tay bị thương vướng vào dây bộc phá khiến việc di chuyển rất khó khăn. Trong tình thế khẩn cấp ấy, La Văn Cầu đã đưa ra một quyết định khiến bất cứ ai nghe kể cũng phải khâm phục. Ông đề nghị đồng đội dùng dao cắt phần cánh tay đã bị dập nát để tiếp tục chiến đấu. Đó là một quyết định vô cùng đau đớn. Người đồng đội bên cạnh không nỡ thực hiện. Nhưng La Văn Cầu kiên quyết yêu cầu vì nhiệm vụ chung của đơn vị.
Sau đó, với ý chí phi thường, ông tiếp tục ôm bộc phá lao lên phía trước.
Khi tới sát hàng rào địch, ông châm nổ khối bộc phá. Một tiếng nổ vang trời làm tung hệ thống phòng ngự kiên cố của quân Pháp. Con đường tiến công được mở ra. Các chiến sĩ phía sau lập tức xung phong tiêu diệt địch và giành thắng lợi. Chiến công ấy đã góp phần quan trọng vào thắng lợi của Chiến dịch Biên giới năm 1950.
Sau này, nhắc lại trận đánh Đông Khê, nhiều đồng đội vẫn không quên hình ảnh người chiến sĩ trẻ mang trên mình vết thương nặng nhưng vẫn quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ.
Khi nghe kể đến đây, em thực sự xúc động. Em tự hỏi điều gì đã giúp một con người có thể vượt qua nỗi đau khủng khiếp như vậy? Có lẽ đó chính là lòng yêu nước, là ý chí quyết tâm chiến đấu vì độc lập tự do của dân tộc.
Ngày nay, chúng em được sống trong hòa bình, được học tập trong những ngôi trường khang trang, được vui chơi cùng bạn bè. Những điều tưởng như bình thường ấy lại được đánh đổi bằng biết bao máu xương của các thế hệ cha anh.
Câu chuyện về Anh hùng La Văn Cầu giúp em hiểu rằng lòng dũng cảm không phải là không biết sợ hãi mà là biết vượt qua khó khăn để hoàn thành nhiệm vụ của mình.
Là học sinh Trường PTDTBT Tiểu học Khánh Xuân, em càng cảm thấy tự hào khi quê hương Cao Bằng đã sinh ra một người anh hùng vĩ đại như ông.
Em tự hứa sẽ chăm ngoan, học tập thật tốt, kính trọng thầy cô, yêu thương bạn bè và tích cực tham gia các hoạt động của Đội Thiếu niên Tiền phong Hồ Chí Minh.
Em tin rằng thế hệ học sinh hôm nay sẽ tiếp tục gìn giữ và phát huy truyền thống vẻ vang mà các anh hùng quê hương đã để lại.
Hình ảnh Anh hùng La Văn Cầu với ý chí kiên cường và tinh thần quyết chiến quyết thắng sẽ mãi là ngọn lửa thắp sáng trong trái tim em cũng như bao thế hệ học sinh Cao Bằng.



