Anh hùng Lực lượng vũ trang

CÁNH TAY ĐỂ LẠI CHIẾN TRƯỜNG

Chiến dịch Biên giới Thu – Đông năm 1950 đã ghi dấu nhiều tấm gương anh dũng, trong đó nổi bật là người chiến sĩ trẻ La Văn Cầu. Khi cánh tay phải bị đạn địch bắn gần đứt lìa trong lúc mang bộc phá đánh lô cốt Đông Khê, ông vẫn quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ, mở đường cho đồng đội xung phong. Câu chuyện là biểu tượng bất diệt về lòng yêu nước, tinh thần "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh" của người lính Cụ Hồ.

Lâm Đồng01/07/2026Lê Thị Minh Vy (Trường Mẫu Giáo Bà Tá)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
CÁNH TAY ĐỂ LẠI CHIẾN TRƯỜNG

Mỗi khi nhắc đến những anh hùng của dân tộc, tôi luôn nhớ đến Đại tá La Văn Cầu – người chiến sĩ đã để lại một phần thân thể trên chiến trường nhưng để lại cho đất nước một tấm gương sáng ngời về lòng dũng cảm. Tôi được nghe chính ông kể lại câu chuyện ấy qua một buổi giao lưu truyền thống với thế hệ trẻ. Ông chậm rãi nói: "Thời đó tôi mới mười tám tuổi. Chúng tôi chỉ có một suy nghĩ duy nhất là phải đánh thắng giặc để đất nước được độc lập." Tháng 9 năm 1950, trong Chiến dịch Biên giới Thu – Đông, đơn vị của ông được giao nhiệm vụ đánh cứ điểm Đông Khê – một vị trí phòng thủ rất kiên cố của thực dân Pháp. La Văn Cầu được giao mang khối bộc phá mở cửa lô cốt. Địch phát hiện. Hàng loạt viên đạn bắn xối xả. Một viên đạn xuyên trúng cánh tay phải của ông, làm cánh tay gần như đứt lìa. Máu chảy rất nhiều. Đau đớn đến tột cùng. Nhưng ông không dừng lại. Ông kể: "Tôi chỉ nghĩ nếu mình nằm xuống lúc đó thì đồng đội sẽ bị chặn lại." Không thể tự cử động cánh tay bị thương, ông đề nghị Tiểu đội trưởng Nông Văn Pheo chặt phần cánh tay đã dập nát để tiếp tục chiến đấu. Người chỉ huy nghẹn ngào không nỡ. Nhưng trước ý chí sắt đá của người chiến sĩ trẻ, đồng đội buộc phải giúp ông. Sau khi băng tạm vết thương, La Văn Cầu tiếp tục ôm khối bộc phá lao về phía lô cốt. Một tiếng nổ vang lên. Lô cốt địch bị phá hủy. Con đường tiến công được mở. Đơn vị nhanh chóng xung phong tiêu diệt cứ điểm Đông Khê, góp phần làm nên thắng lợi vang dội của Chiến dịch Biên giới. Kể đến đây, ông chỉ mỉm cười hiền hậu: "Cánh tay mất đi không đáng kể. Điều quý nhất là Tổ quốc mình được độc lập." Câu nói giản dị ấy khiến cả hội trường lặng đi. Nhiều bạn trẻ hôm đó không cầm được nước mắt. Sau chiến tranh, dù mang trên mình thương tật, Đại tá La Văn Cầu vẫn luôn sống giản dị, gần gũi và dành nhiều thời gian gặp gỡ học sinh, sinh viên, chiến sĩ trẻ để kể lại những năm tháng hào hùng của dân tộc. Trong mỗi cuộc gặp, ông luôn nhắn nhủ: "Hòa bình hôm nay được đổi bằng máu của biết bao người. Các cháu phải học tập thật tốt, sống có ích để xứng đáng với những người đã ngã xuống." Những lời căn dặn ấy không chỉ là ký ức của một người lính mà còn là bài học quý giá về lòng yêu nước và trách nhiệm đối với Tổ quốc. Dẫu chiến tranh đã lùi xa, hình ảnh người anh hùng ôm bộc phá lao lên phía trước, để lại cánh tay nơi chiến trường nhưng giữ trọn lời thề với Tổ quốc, vẫn mãi là biểu tượng bất tử của chủ nghĩa anh hùng cách mạng Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CÁNH TAY ĐỂ LẠI CHIẾN TRƯỜNG | Câu chuyện thời hoa lửa