CÁNH TAY ĐỂ LẠI CHIẾN TRƯỜNG
Tháng 9 năm 1950, trong Chiến dịch Biên giới, chiến sĩ La Văn Cầu được giao nhiệm vụ mang bộc phá đánh lô cốt của quân Pháp tại cứ điểm Đông Khê. Bị thương nặng, cánh tay gần như đứt lìa nhưng ông vẫn tiếp tục ôm bộc phá lao lên tiêu diệt mục tiêu, góp phần mở toang cửa ngõ cho quân ta giành thắng lợi.
"La Văn Cầu sinh ra trong một gia đình người Tày ở Cao Bằng.
Những năm đất nước còn chìm trong khói lửa, tôi chỉ có một suy nghĩ rất giản dị:
Nếu Tổ quốc cần thì mình đi.
Tháng 9 năm 1950, đơn vị chúng tôi tham gia Chiến dịch Biên giới.
Nhiệm vụ là đánh chiếm cứ điểm Đông Khê.
Muốn bộ đội xung phong được thì phải phá được lô cốt đầu cầu.
Tôi được giao mang khối bộc phá mở cửa.
Khoảng cách từ vị trí xuất phát đến lô cốt không xa.
Nhưng từng mét đất đều bị đạn địch cày xới.
Chúng tôi bò từng chút một.
Đạn đại liên quét sát mặt đất.
Đất đá tung lên liên tục.
Khi chỉ còn cách mục tiêu vài chục mét, một viên đạn bắn trúng cánh tay phải của tôi.
Máu chảy rất nhiều.
Cánh tay gần như đứt lìa.
Đồng đội phía sau gọi lớn:
'Cầu! Lui lại!'
Tôi nhìn khối bộc phá trước mặt.
Nếu dừng lại, cả mũi tiến công sẽ bị chặn.
Tôi chỉ nghĩ:
'Không thể để đồng đội nằm lại dưới làn đạn này.'
Tôi nghiến răng tiếp tục bò.
Cánh tay bị thương vướng vào người khiến việc di chuyển rất khó khăn.
Tôi dùng tay còn lại ôm chặt khối bộc phá.
Từng mét...
Rồi từng mét...
Cuối cùng cũng đến sát lô cốt.
Tôi đặt khối bộc phá đúng vị trí.
Tiếng nổ vang lên.
Lô cốt bị phá hủy.
Bộ đội ta đồng loạt xung phong.
Cứ điểm Đông Khê bị tiêu diệt.
Sau trận đánh, khi tỉnh dậy ở trạm quân y, tôi mới biết mình đã mất một cánh tay.
Có người hỏi:
'Đồng chí có tiếc không?'
Tôi cười và trả lời:
'Nếu phải đổi một cánh tay để đất nước tiến gần hơn đến độc lập thì tôi không có gì phải tiếc.'
Nhiều năm sau hòa bình, tôi thường gặp các em học sinh.
Các em hay hỏi:
'Điều gì giúp bác vượt qua đau đớn lúc ấy?'
Tôi luôn trả lời:
'Lòng yêu nước.'
Bởi khi Tổ quốc ở trong tim thì nỗi đau của bản thân trở nên rất nhỏ.
Ngày hôm nay, các cháu không còn phải cầm bộc phá xông lên lô cốt.
Nhưng các cháu có một nhiệm vụ cũng rất quan trọng.
Đó là giữ gìn hòa bình, xây dựng đất nước giàu mạnh và không bao giờ quên sự hy sinh của các thế hệ đi trước."


