Cánh Tay Nằm Lại Ở Đông Khê
Cánh Tay Nằm Lại Ở Đông Khê (Câu chuyện có thật về anh hùng La Văn Cầu
Tháng 9 năm 1950.
Mưa rừng Đông Khê rơi nặng hạt xuống những sườn núi đá. Trong màn đêm, từng tổ chiến sĩ lặng lẽ tiến về phía cứ điểm của quân Pháp.
Ở một góc rừng, chàng trai người Tày mới mười tám tuổi tên La Văn Cầu đang kiểm tra lại khối bộc phá trước giờ xuất kích. Đôi bàn tay còn rất trẻ nhưng đã chai sần vì những tháng ngày hành quân và chiến đấu.
Nhiệm vụ của anh đơn giản nhưng cực kỳ nguy hiểm: mở đường cho đơn vị xung phong.
Ai cũng hiểu rằng người mang bộc phá luôn là người đi đầu. Và người đi đầu thường là người ngã xuống trước tiên.
Tiếng súng bất ngờ nổ vang.
Trận đánh bắt đầu.
Đạn từ lô cốt địch quét sáng cả một khoảng đồi. Đất đá tung lên như những cột khói đen. La Văn Cầu ôm bộc phá lao về phía hàng rào thép gai.
Khoảng cách còn vài chục mét.
Rồi một viên đạn xuyên tới.
Anh cảm thấy cánh tay phải như bị xé toạc.
Một sức nóng khủng khiếp chạy dọc cơ thể.
Máu chảy xuống cổ tay, xuống những ngón tay đang tê dại.
Anh ngã xuống.
Trong khoảnh khắc ấy, tiếng súng vẫn dội liên hồi từ phía trước. Đồng đội đang bị ghìm lại. Nếu hàng rào không bị phá, cuộc tiến công có thể thất bại.
La Văn Cầu cố gượng dậy.
Cánh tay phải đã gần như không còn cử động được. Nó buông thõng bên người, vướng vào dây leo và bụi cây.
Mỗi bước đi là một cơn đau thấu tận óc.
Có người bò đến bên anh:
— Cậu bị thương nặng rồi, lui về thôi!
La Văn Cầu lắc đầu.
Anh nhìn về phía cứ điểm đang phun lửa.
Rồi nhìn khối bộc phá bên cạnh.
Nếu anh lùi lại, sẽ có người khác phải thay thế. Người đó cũng có thể hy sinh.
Nếu anh tiếp tục, có thể anh sẽ chết.
Nhưng hàng nghìn người dân phía sau đang chờ chiến thắng.
Sau vài giây im lặng, anh đưa ra quyết định mà sau này đi vào lịch sử.
Anh nhờ đồng đội xử lý cánh tay đã dập nát để có thể tiếp tục chiến đấu. Nỗi đau khiến người chiến sĩ trẻ gần như ngất lịm, nhưng anh vẫn ôm chặt khối bộc phá bằng cánh tay còn lại và tiếp tục lao lên phía trước. (Cao Bằng TV)
Trời đêm như dài vô tận.
Đạn vẫn rít trên đầu.
Khoảng cách còn mười mét.
Rồi năm mét.
Ba mét.
La Văn Cầu áp khối bộc phá vào mục tiêu.
Một tiếng nổ long trời lở đất vang lên.
Khói bụi cuồn cuộn bốc cao.
Hàng rào bị xé toang.
Tiếng xung phong nổi lên từ phía sau như sấm dậy.
Các chiến sĩ ào lên qua cửa mở.
Lá cờ chiến thắng dần tiến sâu vào cứ điểm.
Còn La Văn Cầu nằm lại giữa mùi khói thuốc súng và đất đá nóng bỏng.
Khi tỉnh dậy, điều đầu tiên anh hỏi không phải cánh tay của mình.
Anh hỏi:
— Đơn vị có chiếm được đồn không?
Người đồng đội ngồi bên giường nắm chặt tay anh:
— Thắng rồi!
Nghe xong, chàng trai mười tám tuổi mỉm cười.
Một nụ cười rất nhẹ.
Như thể cánh tay để lại nơi chiến trường chỉ là một phần rất nhỏ so với điều anh vừa đổi lấy cho Tổ quốc.
Thông điệp
Nhiều người nhớ đến La Văn Cầu vì câu chuyện mất một cánh tay. Nhưng điều làm ông trở thành anh hùng không phải là vết thương ấy.
Điều vĩ đại nhất là ở thời khắc phải lựa chọn giữa bản thân và nhiệm vụ, ông đã đặt chiến thắng của đất nước lên trên nỗi đau của chính mình.
Có những người anh hùng được ghi nhớ bởi những chiến công lớn.
Còn La Văn Cầu được ghi nhớ bởi một điều giản dị hơn:
Khi Tổ quốc cần, ông đã đi tiếp, dù cơ thể mình không còn nguyên vẹn.



