“CÁNH TAY Ở LẠI ĐÔNG KHÊ” – ANH HÙNG LA VĂN CẦU
HÀ NGỌC ANH
Đêm 17/9/1950, tại cứ điểm Đông Khê, Cao Bằng, trận chiến ác liệt đang diễn ra trong Chiến dịch Biên giới Thu – Đông. Trong đội hình Trung đội bộc phá của Trung đoàn 174, chiến sĩ La Văn Cầu được giao nhiệm vụ mang bộc phá đánh vào lô cốt địch để mở đường cho bộ đội tiến lên. La Văn Cầu sinh năm 1932, là người dân tộc Tày, quê ở Cao Bằng và tham gia quân đội từ năm 1948. Khi tiến gần mục tiêu, ông bị đạn địch bắn trúng, cánh tay phải bị thương rất nặng. Ông ngất đi giữa chiến trường. Khi tỉnh lại, nhiệm vụ phía trước vẫn chưa hoàn thành. Cánh tay bị thương trở thành vật cản khiến ông khó di chuyển. Trong tình thế ấy, La Văn Cầu yêu cầu đồng đội chặt phần cánh tay bị thương để tiếp tục chiến đấu. Sau khi được đồng đội giúp đỡ, ông dùng tay trái ôm khối bộc phá tiếp tục tiến về phía lô cốt. Khối bộc phá được đưa đến mục tiêu, lô cốt địch bị phá hủy, mở đường cho đơn vị xung phong. Trận Đông Khê diễn ra từ ngày 16 đến 18/9/1950 và là trận đánh then chốt mở màn cho Chiến dịch Biên giới. Gần một nửa Trung đội bộc phá của La Văn Cầu đã hy sinh, những người còn lại đều bị thương. Riêng La Văn Cầu vĩnh viễn để lại cánh tay phải ở chiến trường Đông Khê. Ngày 19/5/1952, ông là một trong bảy chiến sĩ đầu tiên được Chủ tịch Hồ Chí Minh phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Nhiều năm sau, khi trở lại Đông Khê, ký ức về trận đánh năm xưa vẫn còn nguyên trong câu chuyện của người anh hùng. Cánh tay đã nằm lại nơi chiến trường, nhưng chiến công của người chiến sĩ năm ấy vẫn được nhắc lại như một biểu tượng về lòng dũng cảm và tinh thần đặt nhiệm vụ, đồng đội lên trên nỗi đau của bản thân



