Cánh tay phải giữa trận địa Đông Khê
Bị thương nặng ở cánh tay phải, La Văn Cầu vẫn quyết tâm không rời khỏi trận địa.
Trong lúc cùng tổ bộc phá tiến về phía lô cốt Đông Khê, La Văn Cầu bị đạn địch bắn trúng. Cánh tay phải của ông bị gãy nát, gần như đứt lìa. Máu chảy nhiều, vết thương gây đau đớn dữ dội. Nhưng điều khiến mọi người nhớ mãi về khoảnh khắc ấy là La Văn Cầu không nghĩ đến việc rời trận địa. Trước mắt ông vẫn là lô cốt cần phá và nhiệm vụ phải hoàn thành. Cánh tay bị thương lại trở thành vật cản khiến ông khó di chuyển. Trong tình thế sinh tử, ông đề nghị đồng đội Nông Văn Pheo chặt phần cánh tay bị thương để mình có thể tiếp tục chiến đấu. Đây là một quyết định đau đớn nhưng thể hiện ý chí phi thường. Đồng đội đã giúp ông xử lý vết thương. La Văn Cầu nghiến răng chịu đựng, dùng khăn mùi xoa để chống lại cơn đau. Sau đó, ông chỉ còn một cánh tay nhưng vẫn tiếp tục nhiệm vụ. Điều quan trọng trong câu chuyện này không phải chỉ là mức độ đau đớn của vết thương mà là cách người chiến sĩ đối mặt với nó. La Văn Cầu không phải người không biết đau. Ông cũng là một con người bình thường, nhưng trong thời điểm quyết định, ý thức về nhiệm vụ và đồng đội đã giúp ông vượt qua giới hạn của bản thân. Hình ảnh một người lính vừa mất cánh tay vẫn tiếp tục tiến về phía lô cốt trở thành một trong những biểu tượng mạnh mẽ nhất của cuộc kháng chiến chống Pháp. Sau trận đánh, cánh tay phải của ông phải được cắt đến khớp vai vì vết thương quá nặng. Nhưng ngay tại chiến trường Đông Khê, ông chưa dừng lại. Phía trước vẫn còn khối bộc phá và nhiệm vụ phải hoàn thành.



