CÁNH TAY THÉP VÀ KHÁT VỌNG TỰ DO CỦA DÂN TỘC
Trong lịch sử kháng chiến trường kỳ của dân tộc Việt Nam, "Thời hoa lửa" không chỉ là một khái niệm về thời gian, mà đó là biểu tượng của một thế hệ sẵn sàng dâng hiến thanh xuân cho độc lập, tự do. Là một người trẻ đang công tác Đoàn tại thôn Phước Thành Nam, mỗi khi lật lại những trang sử vàng của cha anh, tôi lại lặng người trước câu chuyện của Anh hùng La Văn Cầu – người đã dùng chính nỗi đau thân xác để viết nên một huyền thoại bất tử về ý chí Việt Nam.
Ngược dòng thời gian trở về chiến dịch Biên giới Thu Đông năm 1950, tại trận đánh cứ điểm Đông Khê – một mắt xích quan trọng trong hệ thống phòng thủ của địch. Khi ấy, chàng thanh niên La Văn Cầu mới chỉ 19 tuổi, lứa tuổi đẹp nhất của đời người, đã mang trong mình trọng trách của một tiểu đội trưởng bộc phá. Nhiệm vụ của cụ là phá rào, mở đường cho đơn vị tiến công vào trái tim cứ điểm địch. Trong khoảnh khắc đối mặt với làn mưa bom bão đạn tàn khốc, cụ đã bị trúng đạn nát cánh tay phải và hông, ngã xuống trong cơn đau thắt. Nhưng kỳ diệu thay, tinh thần cách mạng đã chiến thắng nỗi đau thể xác. Cụ chợt nghĩ: "Nếu mình dừng lại, công sức của đồng đội sẽ đổ sông đổ biển, cửa mở chưa thông thì quân ta làm sao tiến bước?". Với một ý chí sắt đá, cụ đã nhờ đồng đội dùng lưỡi mác chặt đứt cánh tay phải đang lủng lẳng để khỏi vướng víu, rồi nén đau, một tay ôm khối bộc phá 12kg xông lên phá tan lô cốt đầu cầu, mở đường cho quân ta giành thắng lợi hoàn toàn.



