Cánh tay thép và khối bộc phá 12kg
Bối cảnh: Đêm 16/9/1950, quân ta nổ súng đánh đồn Đông Khê. Đây là cứ điểm cực kỳ kiên cố của thực dân Pháp nhằm khóa chặt biên giới Việt – Trung. Tổ bộc phá của La Văn Cầu có nhiệm vụ phá hủy lô cốt số 5 – "cái gai" đang chặn đường tiến quân của tiểu đoàn.
"Cánh tay thép và khối bộc phá 12kg"
Bối cảnh: Đêm 16/9/1950, quân ta nổ súng đánh đồn Đông Khê. Đây là cứ điểm cực kỳ kiên cố của thực dân Pháp nhằm khóa chặt biên giới Việt – Trung. Tổ bộc phá của La Văn Cầu có nhiệm vụ phá hủy lô cốt số 5 – "cái gai" đang chặn đường tiến quân của tiểu đoàn.
Diễn biến kinh điển:
Thương tích nặng: Khi đang xông lên, một luồng đạn từ lô cốt địch bắn trúng tay phải của La Văn Cầu khiến cánh tay gãy nát, lủng lẳng. Một mảnh đạn khác cũng găm vào má phải của ông.
Hành động phi thường: Đau đớn tột cùng và cánh tay bị thương trở thành vật cản vướng víu, La Văn Cầu đã đưa ra một quyết định khiến tất cả đồng đội sững sờ. Ông quay sang đồng chí Nông Văn Phiêu và nói:
"Chặt hộ tôi cánh tay này đi để tôi còn ôm bộc phá!"
Ý chí sắt đá: Thấy đồng chí mình ngần ngại, ông tự đặt tay lên tảng đá và kiên quyết yêu cầu chặt đứt. Sau khi cánh tay phải rời khỏi cơ thể, ông chỉ còn một tay trái nhưng vẫn ôm khối bộc phá nặng 12kg, lách qua hàng rào dây thép gai, áp sát lô cốt số 5.
Kết quả: Tiếng nổ rung chuyển trời đất của khối bộc phá đã san phẳng lô cốt địch, mở đường cho đại quân ta tràn vào làm chủ Đông Khê.
Cái kết: Sau trận đánh, ông ngất đi vì mất máu nhưng đã được cứu sống thần kỳ. Hình ảnh La Văn Cầu chặt tay để chiến đấu đã trở thành biểu tượng bất tử của tinh thần "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh".



