CÁNH TAY THÉP VÀ NGỌN LỬA KHÔNG BAO GIỜ TẮT
Tái hiện khoảnh khắc lịch sử của Anh hùng La Văn Cầu trong chiến dịch Biên giới Thu Đông 1950. Qua lăng kính của một sinh viên ngành Điện tử, bài viết ca ngợi tinh thần quả cảm, quyết đoán và ý chí sắt đá vượt lên mọi giới hạn để hoàn thành nhiệm vụ của người anh hùng dân tộc.
Huyền thoại bước ra từ trang sách
Trong những giờ học về mạch điện và hệ thống điều khiển tại khoa Điện tử, tôi luôn được dạy rằng mỗi linh kiện hay hệ thống đều có một ngưỡng giới hạn nhất định. Nếu vượt quá ngưỡng đó, hệ thống sẽ ngừng vận hành. Thế nhưng, khi tìm hiểu về lịch sử dân tộc qua cuộc đời của Anh hùng La Văn Cầu, tôi nhận ra có một loại "nguồn năng lượng" đặc biệt có thể giúp con người phá vỡ mọi quy luật vật lý: đó chính là lòng yêu nước và ý chí sắt đá.
Bác La Văn Cầu, người con ưu tú của dân tộc Tày, đã trở thành một huyền thoại sống từ trận đánh đồn Đông Khê năm 1950. Trong lúc làm nhiệm vụ phá rào mở đường cho đơn vị, một luồng đạn của địch đã bắn trúng tay phải của bác, khiến nó gãy nát. Một người bình thường trong hoàn cảnh đó có lẽ sẽ ngã xuống vì đau đớn, nhưng với bác, "vật cản" lớn nhất lúc đó không phải là vết thương, mà là cánh tay đang bị thương cản trở bác ôm bộc phá để hoàn thành nhiệm vụ.
"Chặt hộ tôi cái tay này để tôi đi làm nhiệm vụ!" – Câu nói bình thản đến lạ kỳ của bác khi nhờ đồng đội dùng lưỡi mác chặt đứt cánh tay bị thương đã đi vào sử sách như một biểu tượng của lòng dũng cảm.
Sau khi cánh tay bị thương rời khỏi cơ thể, bác vẫn dùng tay trái ôm khối bộc phá nặng 12kg, lầm lũi lao lên vượt qua làn đạn địch để đánh phá lô cốt, mở đường cho quân ta tiến lên giành thắng lợi. Hình ảnh ấy đã trở thành minh chứng hùng hồn nhất cho tinh thần "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh".
Là một sinh viên, tôi nhìn thấy ở hành động của bác một sự quyết đoán tuyệt đối. Trong kỹ thuật, chúng tôi gọi đó là sự tối ưu hóa để đạt được mục tiêu quan trọng nhất. Bác đã gạt bỏ nỗi đau cá nhân, gạt bỏ cả một phần cơ thể để bảo toàn mục tiêu chung của cả dân tộc.
Câu chuyện của bác La Văn Cầu nhắc nhở tôi rằng: Những khó khăn trong học tập hay áp lực trước những dự án kỹ thuật phức tạp hôm nay chỉ là những thử thách nhỏ bé. Nếu bác có thể vượt qua nỗi đau thể xác để viết nên trang sử hào hùng, thì thế hệ sinh viên chúng tôi không có lý do gì để lùi bước trước những rào cản tri thức.
Hôm nay, đứng trên mảnh đất Thái Nguyên giàu truyền thống cách mạng, tôi tự hứa sẽ học tập bằng tinh thần của người chiến sĩ năm ấy. Chúng tôi không chỉ học để lấy tấm bằng, mà là để rèn luyện một "ý chí thép", sẵn sàng cống hiến kỹ năng chuyên môn của mình cho sự nghiệp phát triển đất nước. Bác La Văn Cầu đã dùng cánh tay để phá đồn giặc, còn chúng tôi sẽ dùng khối óc và công nghệ để xây dựng một Việt Nam vững mạnh hơn trong tương lai.



