Cánh tay thép và quả bộc phá.
"Thà chịu mất một cánh tay còn hơn để lỡ thời cơ tiêu diệt địch"
Trong trận đánh đồn Đông Khê năm 1950, chiến sĩ La Văn Cầu được giao nhiệm vụ đánh bộc phá vào lô cốt địch. Khi đang tiến công, ông bị trúng đạn pháo khiến cánh tay phải bị gãy nát và treo lủng lẳng. Để không làm ảnh hưởng đến đồng đội và quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ, ông đã khẩn thiết nhờ đồng đội là chặt đứt cánh tay bị thương giúp mình. Sau khi cánh tay rời ra, ông nén đau, dùng tay trái ôm bộc phá xông lên phá tan lô cốt địch, mở đường cho quân ta giành thắng lợi hoàn toàn.
Sự kiện lịch sử:
• Chiến dịch Biên giới Thu Đông 1950: Chiến dịch tiến công lớn đầu tiên của quân đội ta nhằm phá thế bao vây của thực dân Pháp, khai thông biên giới Việt - Trung.
• Trận Đông Khê: Trận đánh "mở màn" quyết định. Thắng lợi tại đây đã tạo ra "phản ứng dây chuyền" khiến quân Pháp phải rút chạy khỏi đường số 4.
Bản di vật: Chiếc áo trấn thủ: Chiếc áo ông mặc trong những năm tháng kháng chiến gian khổ.
• Quả bộc phá (Mô hình/Kỷ vật): Tượng trưng cho vũ khí mà ông đã sử dụng bằng tay trái để phá đồn.
• Huân chương và huy hiệu: Các tấm huân chương cao quý được lưu giữ tại bảo tàng, minh chứng cho sự cống hiến trọn đời của ông.
Sau chiến tranh:
• Sau khi hòa bình lập lại, ông tiếp tục cống hiến trong quân đội và đạt đến quân hàm Đại tá.
• Ông là một tấm gương sống về sự giản dị, khiêm tốn. Ông thường xuyên đi giao lưu, nói chuyện truyền thống lịch sử cho thế hệ trẻ tại khắp các vùng miền.
• Ông hiện đang nghỉ hưu và sinh sống tại quận Đống Đa, Hà Nội, là một "nhân chứng sống" vĩ đại của lịch sử.
Danh hiệu: Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân: Được phong tặng ngay trong đợt đầu tiên (năm 1952).
• Công dân Thủ đô ưu tú: Vinh danh sự đóng góp của ông cho đời sống tinh thần của nhân dân Hà Nội.
Biểu tượng: Hình ảnh người chiến sĩ mất một cánh tay nhưng vẫn hiên ngang ôm bộc phá là biểu tượng kinh điển cho phương châm "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh".



