Cánh tay trái và trận đánh Đông Khê
Trong chảo lửa Đông Khê, anh bộ đội trẻ nén đau nhờ đồng đội chặt đứt cánh tay phải dập nát để tiếp tục ôm mìn lao lên phá lô cốt địch
Cánh tay trái và trận đánh Đông Khê
Năm 1950, trận Đông Khê bước vào giai đoạn quyết liệt nhất. Mưa đạn pháo cày xới từng tấc đất, biến cứ điểm thành chảo lửa. Chiến sĩ trẻ La Văn Cầu ôm quả mìn nặng tiến về phía lô cốt giặc. Một mảnh pháo nổ tung ngay bên cạnh, hất văng anh xuống hố bom. Khi tỉnh lại giữa khói súng mù mịt, anh thấy cánh tay phải của mình đã dập nát, máu chảy đầm đìa, đau đớn đến xé da xé thịt. Quả mìn vẫn nằm nguyên bên cạnh, và lô cốt địch vẫn đang nhả đạn tàn phá đội hình đồng đội đang tiến lên.
Không một phút đắn đo hay sợ hãi, anh quay sang người đồng đội nằm gần đó, thều thào nhưng kiên quyết: "Dùng dao chặt đứt cánh tay này cho tôi để tôi đi làm nhiệm vụ!". Người đồng đội rưng rưng nước mắt, nhưng trước ánh mắt van lăm đầy ý chí của Cầu, anh đã xuống tay. Nén cơn đau muốn ngất đi, La Văn Cầu ôm lấy quả mìn bằng cánh tay còn lại, trườn qua làn đạn pháo, lao thẳng vào lô cốt địch. Tiếng nổ rung chuyển mặt đất đã phá tan cứ điểm, mở đường cho quân ta tiến lên giành chiến thắng, khắc họa một tinh thần quả cảm phi thường của anh bộ đội Cụ Hồ.



