Cánh tay và quả bộc phá.
Đông Khê, năm 1950. Trận chiến đang diễn ra vô cùng ác liệt. Những hàng rào dây thép và lô cốt kiên cố của quân Pháp chắn trước bước tiến của bộ đội ta. Muốn mở đường cho đồng đội, phải phá được những công sự ấy.

Giữa tiếng súng và bom đạn, La Văn Cầu, một chiến sĩ người Tày quê Cao Bằng, dẫn tổ bộc phá tiến về phía trước. Ông ôm khối bộc phá, tìm cách tiếp cận vị trí cần phá.
Bất ngờ, một viên đạn của quân Pháp bắn trúng khiến cánh tay phải của ông bị thương rất nặng. Đau đớn và mất nhiều máu, nhưng La Văn Cầu vẫn không chịu rời trận địa. Ông chỉ nghĩ đến một điều: phải phá được hàng rào để đồng đội tiến lên.
Cánh tay bị thương trở thành trở ngại cho nhiệm vụ. Ông quyết định nhờ đồng đội cắt phần cánh tay bị thương, rồi tiếp tục ôm bộc phá bằng cánh tay còn lại.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Một người lính mất máu, cơ thể bị thương nặng nhưng vẫn quay trở lại chiến đấu – đó là hình ảnh khiến những người chứng kiến vô cùng xúc động.
Cuối cùng, khối bộc phá được đưa đến vị trí cần thiết. Hàng rào và công sự của địch bị phá, tạo điều kiện để bộ đội ta xung phong đánh chiếm cứ điểm Đông Khê. Chiến thắng Đông Khê trở thành một thắng lợi quan trọng trong Chiến dịch Biên giới năm 1950.
Sau trận chiến, câu chuyện về người chiến sĩ dám hy sinh một phần thân thể để hoàn thành nhiệm vụ được lan truyền rộng rãi. Năm 1952, La Văn Cầu được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Điều đáng nhớ ở La Văn Cầu không chỉ là việc ông đã chiến đấu trong một trận đánh lớn, mà còn là ý chí vượt qua nỗi đau để hoàn thành nhiệm vụ.
Một cánh tay đã nằm lại nơi chiến trường Đông Khê, nhưng tinh thần của người chiến sĩ La Văn Cầu thì không bao giờ khuất phục. Câu chuyện ấy trở thành một biểu tượng đẹp về lòng dũng cảm và ý chí của người lính Việt Nam.



