Cánh Tên Xé Lửa Khói: Khúc Tráng Ca Về "Em Bé Bảo Ninh" Và Chiếc Khăn Quàng Đỏ Chở Che Non Sông
Bài viết là một bản anh hùng ca rung động tâm can về Trương Hương – cậu bé 15 tuổi gầy gò nơi bãi cát trắng Nhật Lệ. Giữa chảo lửa bom đạn cày xới quê hương năm 1965, em đã cởi chiếc khăn quàng đỏ, hóa thân thành "cánh tên" xé gió lao qua cồn cát bỏng rát để tiếp đạn cho trận địa. Cuộc đời ông, từ một thiếu niên xả thân cứu nước đến một ngư dân kiên cường bám biển, một công dân thầm lặng trong hòa bình, đã dựng lên một tượng đài bất tử về lòng yêu nước trong sáng, truyền ngọn lửa thiêng rực rỡ c
Biên niên sử của dân tộc Việt Nam không chỉ được tạc bằng mưu lược của những vị dũng tướng hay tiếng gầm gào của những binh đoàn bách chiến, mà còn được đúc kết từ máu, nước mắt và nụ cười rạng rỡ của những con người bé nhỏ nhất. Giữa những năm tháng đất nước oằn mình trong mưa bom bão đạn, có một hình tượng đã vượt ra khỏi ranh giới của hiện thực khốc liệt, thăng hoa thành vần thơ, nốt nhạc và tạc vào vĩnh cửu: “Em bé Bảo Ninh”. Đó không phải là một huyễn ảnh thi ca, mà là huyết nhục có thật mang tên Trương Hương – cậu bé làng chài bên dòng Nhật Lệ, người đã dùng đôi vai gầy guộc của tuổi 15 để gánh vác một phần sức nặng của non sông.Tháng 2 năm 1965, bầu trời Đồng Hới và vùng duyên hải Bảo Ninh nứt toác bởi những trận cuồng phong bom đạn của đế quốc Mỹ. Giữa chảo lửa mịt mù cát bụi và khói độc, trận địa phòng không của ta khát đạn. Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, cậu thiếu niên Trương Hương với vóc dáng nhỏ thó chưa đầy ba mươi hai kilôgam đã khước từ sự che chở của hầm trú ẩn. Em bật dậy, lao thẳng vào lưới lửa.“Dưới trời lửa khói / Em như cánh tên / Bay trên cồn cát / Rẽ gió xông lên…”Đôi chân trần nhỏ bé ấy đạp lên những cồn cát bỏng rát. Cảm động và oai hùng thay, chiếc khăn quàng đỏ trên vai – biểu tượng thiêng liêng của tuổi thơ và mái trường – đã được em dứt khoát cởi ra, không phải để cất đi, mà để ôm bọc những viên đạn nặng trĩu. “Cởi khăn quàng đỏ / Bọc đạn chuyền đi / Trận địa bom nổ / Gót son sá gì.” Mỗi thùng đạn nặng gần bằng trọng lượng cơ thể em, thế nhưng "cánh tên" ấy vẫn kiên cường lao đi lao lại hàng chục vòng. Ở khoảnh khắc vĩ đại ấy, tuổi thơ của em không bị chiến tranh tàn phá, mà được lịch sử nâng bổng lên, trao cho sứ mệnh thiêng liêng tột bậc: Trở thành điểm tựa vững chãi cho những họng pháo vươn lên bảo vệ bầu trời.Sức sống bất diệt của hình tượng "Em bé Bảo Ninh" chính là sự hòa quyện tuyệt mỹ giữa nụ cười hồn nhiên của trẻ thơ và bản lĩnh của một chiến binh. Nở rộ như một đóa hoa quật cường vươn lên từ chiến hào nồng nặc mùi thuốc súng, niềm vui của em khi thấy "kền kền sắt" rơi rụng không dính chút bụi trần của danh vọng, mà trong trẻo vô ngần: “Máy bay bốc cháy / Đâm xuống biển khơi / Em reo, em nhảy / Em truyền tin vui.”Khói súng tan đi, đất nước vươn mình đón hòa bình. Chàng thiếu niên anh hùng năm xưa không chọn cách ngủ quên trên vòng nguyệt quế. Trương Hương trở lại vóc dáng của một người con bình dị đất mẹ Bảo Ninh. Ông tiếp tục dấn thân ra khơi, cưỡi sóng gió đạp lên thủy lôi và tàu chiến địch, dẫu từng bị kẻ thù bắt giam, tra khảo tàn độc vẫn cắn răng giữ trọn khí tiết. Trở về bờ, ông lại âm thầm cống hiến, gắn bó trọn kiếp người với bến nước quê hương. Sự vĩ đại lớn nhất của ông chính là sự tĩnh lặng ấy: Sẵn sàng hóa thân thành anh hùng khi non sông réo gọi, nhưng an nhiên làm một công dân bình dị lúc thái bình.Hơn nửa thế kỷ đã trôi dạt về quá khứ. Cát trắng Bảo Ninh năm xưa thấm máu và lửa nay đã hồi sinh, mướt mát màu xanh cỏ cây, hiền hòa dưới ánh đèn phố thị. Thế nhưng, trong sâu thẳm tâm hồn của lớp lớp thanh niên Việt Nam hôm nay, câu chuyện về Trương Hương mãi là một lời thức tỉnh đanh thép. Đất nước hôm nay không đòi hỏi những người trẻ phải cởi khăn quàng ôm đạn lao vào chỗ chết, nhưng non sông luôn cần những trái tim biết dấn thân, sống tử tế và cháy hết mình vì lý tưởng. Giữa thời đại của những tiện nghi vật chất, hình ảnh cậu bé 15 tuổi gầy gò lao qua bão bom vĩnh viễn là thước đo thầm lặng, là ngọn hải đăng rực sáng chỉ đường, nhắc nhở chúng ta về cái giá máu xương của hòa bình và sức mạnh trường tồn của dân tộc Việt Nam.



