CÁNH THÉP CANH TRỜI VĨNH PHÚC
cánh thép canh trời Vĩnh Phúc

Giữa những năm tháng khốc liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ, khi bầu trời Việt Nam rền vang tiếng bom đạn, có những con người đã dâng hiến trọn vẹn tuổi thanh xuân để giữ cho bầu trời mãi xanh. Một trong những đóa hoa lửa rực rỡ ấy chính là cựu chiến binh Lê Văn Mông.
Sinh ngày 18/08/1939 tại miền quê Vĩnh Phúc giàu truyền thống cách mạng, ông Lê Văn Mông lớn lên khi đất nước còn chia cắt. Năm 1972, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn cam go, quyết liệt nhất, dù không còn ở lứa tuổi đôi mươi, ông vẫn quyết tâm gác lại nỗi niềm riêng để khoác lên mình bộ quân phục xanh da trời của Binh chủng Phòng không - Không quân.
Nhập ngũ năm 1972, đúng vào thời điểm đế quốc Mỹ điên cuồng đánh phá miền Bắc, ông được biên chế vào Tiểu đoàn 223 (D223) – một đơn vị dày dạn kinh nghiệm chiến đấu. Với cấp bậc H2, giữ chức vụ B phó (Phó trung đội trưởng), ông Lê Văn Mông đã cùng đồng đội trực tiếp vận hành những khẩu đội pháo cao xạ, tạo nên lưới lửa phòng không tầng thấp và tầng trung ngăn chặn sấm sét từ bầu trời.
Quãng thời gian từ 1972 đến 1976 là những chuỗi ngày:
Trực chiến 24/24: Bên mâm pháo nóng bỏng, đôi mắt chưa bao giờ rời khỏi bầu trời để kịp thời phát hiện mục tiêu.
Bản lĩnh chỉ huy: Trên cương vị B phó, ông không chỉ là người lính gan dạ mà còn là người chỉ huy sâu sát, cổ vũ tinh thần anh em giữa những trận mưa bom bão đạn.
Vượt qua lằn ranh sinh tử: Trải qua chiến dịch "Điện Biên Phủ trên không" lịch sử, ông và đơn vị D223 đã góp phần bẻ gãy ý chí của không quân địch, bảo vệ vững chắc các mục tiêu trọng điểm.
Trở về với niềm tự hào kiên trung
Năm 1976, khi đất nước đã hoàn toàn thống nhất, Nam Bắc sum họp một nhà, ông Lê Văn Mông xuất ngũ trở về quê hương Vĩnh Phúc. Bốn năm quân ngũ không dài so với một đời người, nhưng đó là bốn năm hào hùng nhất, khi ông được sống và chiến đấu giữa tâm điểm của lịch sử dân tộc.
Trở về đời thường, người B phó năm nào vẫn giữ nguyên phong thái của một chiến sĩ Phòng không - Không quân: kỷ luật, điềm tĩnh và đầy trách nhiệm. Những câu chuyện về làn đạn cao xạ rực sáng đêm đông Hà Nội hay những phút giây sinh tử bên đồng đội tại D223 vẫn mãi là ngọn lửa sưởi ấm tâm hồn ông, là tấm gương sáng cho con cháu soi chung.



