Cánh thư chưa kịp gửi bên suối A Vao
Trong một lần dừng chân bên suối A Vao, ông Lê Ngọc Sơn đã chứng kiến câu chuyện xúc động về một lá thư chưa kịp gửi của đồng đội. Giữa chiến tranh, những dòng chữ viết vội ấy chứa đựng biết bao nỗi nhớ và hy vọng. Đó là ký ức khiến ông day dứt suốt nhiều năm.
Đóng quân gần suối A Vao, Quảng Trị vào năm 1973, đơn vị ông Sơn thường tranh thủ những giờ nghỉ hiếm hoi để viết thư về quê.
Một chiến sĩ tên Phương quê Nam Hà lúc nào cũng mang theo cuốn sổ nhỏ trong ba lô.
Ông kể:
“Cậu ấy hay ngồi bên suối viết thư cho mẹ và em gái.”
Một chiều mưa, đơn vị nhận lệnh hành quân gấp. Phương chưa kịp gửi lá thư vừa viết xong.
Đêm hôm đó, đơn vị bị tập kích bất ngờ. Sau trận đánh, Phương đã không còn trở về.
Khi thu dọn ba lô đồng đội, ông Sơn tìm thấy lá thư còn dang dở.
Trong thư có đoạn:
“Con hứa ngày hòa bình sẽ đưa mẹ đi thăm Hà Nội…”
Ông nghẹn ngào kể:
“Đọc đến đó, ai cũng lặng người.”
Lá thư ấy sau này được đơn vị gửi về cho gia đình Phương cùng kỷ vật của anh.
Đến hôm nay, ông Sơn vẫn nhớ mãi dòng suối A Vao và cánh thư chưa kịp gửi năm ấy — như một phần tuổi trẻ còn dang dở giữa chiến tranh.



